KHÔNG ĐỀ
Vực sâu đáy thẳm lung linh
Non xanh biển mặn bình minh vẫy chào
Hoàng hôn dẫu lắm hư hao
Canh khuya thao thức nôn nao nhớ người
Mây về đến nhìn cười rồi biến
Gió nhẹ lên mang tiếng thì thầm
Chị Nguyệt soi ánh trăng rằm
Ông Tơ đi vắng nên thầm nhớ nhung
Quốc Thái

No comments:
Post a Comment