Thursday, August 27, 2026

THỦ ĐÔ NAM VANG


 THỦ ĐÔ NAM VANG


Cuối thập niên 80s gia đình tôi cùng gia đình Cô Năm tôi sang Nam Vang sinh sống và làm ăn. Gia đình tôi gồm Ba Mẹ và tôi, còn gia đình Cô thì có Cô Dượng, chị Hằng, và anh Tý Sún.


Nam Vang thuở ấy, nếu so với Saigon thì xe hơi nhiều hơn, đường phố rộng hơn, nhà cửa được cất rất đều nhau, chứ không cái cao cái thấp, cái to cái nhỏ như bên mình. Chỉ có điều duy nhất làm mất vẻ mỹ quan là những đống rác to tổ bố tọa lạc ở đầu những con hẻm.


Khi đến Nam Vang, gia đình tôi mở quán cà phê, còn Cô Năm mở tiệm ăn. Hai quán liền kề nhau, buôn bán cũng khá đông khách. Ở đây, các quán đều mở nhạc trước 1975, khách mê nhứt là tiếng hát Chế Linh, Thanh Tuyền, Giao Linh. Thông thường khách chỉ ghé vào quán khi nghe được những bài hát từ các ca sĩ này. Có khi khách ngồi lâu, chiếm chỗ, thì chủ quán phải tắt nhạc, khách mới rời đi.


Ở thành phố này không lâu, tôi có được một vài người bạn Việt Nam, cùng bạn bản xứ. Có một người bạn bản xứ và tôi khi giao tiếp nhau thường nói ba thứ tiếng Việt, Cambodian, và tiếng Anh cùng lúc, bởi tôi đang học tiếng Cambodian và English, còn bạn đang học tiếng Vietnamese và English, và đó là cách tốt nhất để vừa học vừa thực hành.


Có những ngày rảnh rỗi, tôi cùng mấy người bạn lang thang khắp thành phố Nam Vang, có khi vào xem phim Việt Nam nhưng đã được lồng tiếng Cambodian. Khi đó chúng tôi hay đùa "diễn viên Việt nói tiếng Miên giỏi quá."


Do có cùng sở thích nghe và viết lại các bản nhạc Việt trước 1975, nên tôi và một cô bạn, người Việt gốc Hoa sống ở Nam Vang từ nhỏ, trở nên thân nhau. Chúng tôi chỉ xem nhau như hai người bạn. Thế nhưng gia đình bạn ấy cấm không cho chúng tôi giao tiếp nhau. Có hôm anh của cô ấy còn kéo theo cả đám thợ chặn đường đòi đánh tôi. Lý do họ đưa ra là không cùng đẳng cấp. Gia đình đó làm nghề cơ khí, và có cơ ngơi ở xứ này, nên chê tôi không xứng đáng. Có tên "đàn em" còn lớn giọng "cô ấy là con ông chủ đó." Ủa, tôi cũng là con ông chủ mà....


Đầu thập niên 90s tôi rời xứ Chùa Tháp trở về Vn để làm thủ tục đi Mỹ, bỏ lại tất cả những vui buồn để chuẩn bị cho cuộc sống mới.


Quốc Thái

Wednesday, August 26, 2026

CHUYỆN BÊN ĐỜI


 CHUYỆN BÊN ĐỜI


Trong đời, luôn có những câu chuyện mà chúng sẽ theo ta đến hết đoạn đường cõi tạm. Có nhiều câu chuyện nằm sâu trong ký ức, nhưng khi có điều kiện, thì chúng sẽ quay trở về.


Còn nhớ, lúc tôi gần tốt nghiệp, Cậu Hai, cậu ruột tôi, hứa sẽ đưa tôi vào làm ở công ty của Cậu trên Sài Gòn. Nhưng vài tháng trước khi tôi ra trường, công ty Cậu đóng cửa, nên giấc mơ làm dân Sài Gòn của tôi cũng tan thành mây khói. Lúc đó Cậu hứa sẽ tặng tôi chiếc xe, và chính tay Cậu mang về quê để tặng tôi. Nhận xe từ Cậu mà tôi không cầm được nước mắt.


Giấc mơ lên Sài Gòn đã khép lại. Tôi lại được Cậu Hai, Cậu là con ÔB Út, là em bạn dì ruột với Mẹ, đưa tôi vào làm việc ở Phòng Công nghiệp, nơi Cậu đang làm việc. Đây cũng là công ty đầu tiên kể từ khi tôi bước chân vào đời.


Mỗi ngày làm việc tám tiếng, thời gian rảnh, tôi chạy ra chợ Long Xuyên phụ giúp Mẹ buôn bán. Dạo đó bán hàng cũng vui lắm. Khi có khách đến mua hàng, thì mình phải giới thiệu sản phẩm, rồi kỳ kèo giá cả, thêm bớt này nọ. Dân chợ gọi là "ca bài ca con cá". Cho nên, mỗi khi bán được hàng, anh chàng đối diện hay chọc "vậy là Bảo ca bài ca con cá thành công rồi hé." Vậy đó, cuộc sống cứ êm đềm trôi qua. Sáng 9 chiều 5 ở công ty, ra chợ phụ Mẹ khi xong việc ở công ty. Tụ tập bạn bè dạo phố đêm Long Xuyên, cà phê.... 


Ngôi chợ nơi Mẹ tôi buôn bán có mấy người đi buôn hàng ở Nam Vang. Một hôm cô bán hàng xéo bên Mẹ nhờ tôi mang thơ đến Sở CA An Giang. Tôi tiện đường nên nhận lời. Giao thơ, đi công việc xong, tôi quay về chợ. Khi về gần đến chỗ Mẹ thì thấy có khá nhiều CA ở đó. Thì ra, cô bán hàng gởi thơ cho hay có hàng về. Cũng may, hôm đó vì lý do gì đó mà hàng không về đúng hẹn, chứ nếu không thì chuyến đó người ta lỗ sặc gạch, còn tôi thì sém chút gián tiếp đập bể chén cơm của người ta rồi. Từ đó về sau, mỗi khi cô ấy nhờ đưa thơ tôi đều tìm cách từ chối. Và đó cũng là một bài học mà tôi mang theo suốt đời.


Ngồi viết lại những câu chuyện này trong lúc trời mưa tầm tả bên ngoài, những ký ức của lứa tuổi hai mươi như những khúc phim của một thời ở quê lại quay trở về với đủ mọi vui buồn của cuộc sống.


Quốc Thái

Tuesday, August 25, 2026

ĐI HỌC


 ĐI HỌC


Chiều đến trường đón thằng cháu học lớp 12 tan học. Trong lúc chờ, tôi nhìn thấy mấy cô cậu học sinh lớp 12 đứng bên những chiếc xe trò chuyện về chiếc xe của mình. Nhìn cảnh tượng này làm tôi nhớ lại thời sinh viên. Dạo đó chúng tôi cũng đậu xe gần nhau, và mỗi khi tan trường là tụ lại nói chuyện trước khi ra về. Rồi tôi lại nghĩ, mấy đứa ở đây sướng thiệt, mới lớp 12 đã có xe hơi lái đi rồi. Sau đó nhủ thầm, hồi tôi học lớp 12, cũng có nhiều bạn chạy Honda đi học chớ bộ.


Nhớ lại thời sinh viên nó gian nan làm sao. Dường như mỗi ngày tôi đều ra đường từ sáng sớm, và về nhà lúc gần nửa đêm. Mỗi ngày tôi lái xe gần trăm dặm để đi học và đi làm. Học buổi sáng thì làm buổi chiều, và ngược lại. Hồi đó tôi học về Medical mới ghê, nội cái tra tự điển Việt Anh, Anh Việt, và tự điển Medical không thôi là đủ phê rồi. Mỗi ngày tôi vào lớp sớm để ngồi đầu bàn, và đặt máy thâu âm để về nghe lại bài giảng. Tan trường là phải đến công ty làm việc. Tan sở về nhà, cơm nước tắm rửa xong là làm homework. Có khi gần sáng mới ngủ, Mẹ thấy xót, biểu ngủ sớm. Vừa học vừa làm như thế, cuối cùng cũng đạt được ước mơ.


Những năm tháng mài đủng quần trên ghế trường đại học Mỹ cũng đã qua hơn hai mươi năm. Ngồi nhớ lại một thời vừa học vừa làm toàn thời gian, mới cảm thấy những gì mình trao ra và nhận lại đều rất xứng đáng. 


Quốc Thái

NHỮNG MÙA MƯA


 NHỮNG MÙA MƯA


Có lẽ những mùa mưa của thuở ấy

Vẫn tháng năm cuồn cuộn chảy trong ta

Vẫn con tim đang ngày đêm bỏng cháy

Gởi về em mưa tuổi nhỏ dễ thương


Có lẽ trong lòng người ở phương xa

Mùa mưa ấy vẫn nằm trong ký ức

Bao đêm dài vẫn luôn luôn túc trực

Những ngày mưa từ phố nhỏ thân thương


Phải chăng em đang suy nghĩ vu vơ

Và tự hỏi, sao mình khờ quá nhỉ

Dấu yêu ơi, đừng bận tâm suy nghĩ

Mùa mưa xưa vẫn chảy mãi không ngừng


Suốt đời này có lẽ những mùa mưa

Là sức sống trong lòng người yêu nó

Gởi tâm tư và cảm tình theo đó

Những tâm hồn sẽ yêu mãi ngày mưa


Quốc Thái

Sunday, August 23, 2026

BỘT CHIÊN VÕ VĂN TẦN


 BỘT CHIÊN VÕ VĂN TẦN


Đọc các báo về ẩm thực và du lịch trong nước, tôi tình cờ biết được một căn tiệm bột chiên lâu đời nhứt tại Sài Gòn đã đóng cửa hồi đầu tháng Bảy 2026.


Đọc đến đây, những ký ức xa xưa quay về. Đạt Thành là một tiệm ăn trên đường Võ Văn Tần, gần chợ Bàn Cờ, Quận 3, Sài Gòn. Được biết quán khai trương vào năm 1985, hoạt động xuyên suốt cho đến ngày 1.7.2026.


Hồi đó, tôi thường lên Sài Gòn chơi, khi thì ở bên Cậu Hai ở đường Trần Bình Trọng, Quận 5. Lúc thì ở bên Cô Tư ở đường Cao Thắng, Quận 3. Ở bên Cô Tư thì có anh út Kh. được xem như cùng trang lứa nên đi chơi vui hơn. Mà mỗi lần đi chơi với anh Cô thường nói "anh mầy nó du côn lắm, là đại cả ở khu vực này đó, con đi chơi với nó coi chừng mang họa." Còn đi đá banh thì ôi thôi, Cô là quá chừng, nói "tụi nó đá gãy chân con chết." Anh tôi thì chỉ cười khà khà mà nói "má nói gì mà thấy ghê." Thật ra đi chơi chung với anh và mấy người bạn của anh rất vui. Tuổi trẻ mà, quậy phá là điều khó tránh. Có chăng là cái sự quậy phá của dân Sài Gòn nó khác với dân tỉnh lẻ như tôi. Khi biết tôi là dân Long Xuyên mấy người bạn của anh tôi khoái lắm. Không biết khoái vì tôi là người Long Xuyên hay khoái vì tôi là em họ của "đại ca".(?)


Trước khi đi chơi đâu đó, anh thường dắt tôi đến quán bột chiên này để lót dạ. Lần đầu ăn thấy lạ miệng, nhưng sau đó lại ghiền, nên thường ghé ăn. Ăn riết mà người ta quen mặt luôn. Ngoài ăn quán này, anh còn chở đi ăn ở những quán khác, nhưng có thể nói, quán Đạt Thành là ngon nhất ở Sài Gòn thời bấy giờ.


Trước khi sang Mỹ sinh sống, anh tôi dắt tôi cùng đám "đàn em" tới đây ăn để chia tay Lần đó cũng là lần cuối cùng tôi được thưởng thức hương vị bột chiên của quán này.


Nhiều năm sau khi về sinh sống ở thành phố Orlando, thì có một quán bột chiên ra đời. Anh từ Sài Gòn sáng Orlando nên hương vị bột chiên của quán anh không xa lạ gì mấy. Tôi thường ghé ăn vào mỗi cuoiis tuần mà nghĩ về những kỷ niệm xưa cùng anh họ ở Sài Gòn ngày xưa. Sau đó anh sang lại nhà hàng Việt Garden và chuyển từ quán cũ sang đây. Có lần kỷ niệm chu niên của chúng tôi, tôi đã mời cả gia đình đến đây để thưởng thức món bột chiên này. 


Ngồi đọc bản tin, mà lòng bồi hồi xót xa. Đúng là trên đời này không có gì là vĩnh cữu. Một đế chế La Mã tồn tại hàng mấy thế kỷ còn sụp đổ, huống chi là những thứ gì khác.


Quốc Thái

LỄ CƯỚI CON TÝ

 TIN VUI


Ninh Hòa buổi sáng rộn ràng

Minh Quân họ gái đón chàng rể yêu 

Trời xanh với những cánh diều 

Đường hoa rợp bóng mỹ miều giai nhân


Cô dâu nét đẹp tuyệt trần

Bên người yêu dấu cùng nâng rượu hồng

Từ đây nên vợ thành chồng

Trăm năm gắn kết sẽ không xa rời


Chúc mừng ngày đẹp tuyệt vời

Từ nay hạnh phúc một đời cháu yêu


Cô Dượng 3

Bảo Quyên








VU LAN TRI ÂN họa TL


 VU LAN TRI ÂN


Phận trẻ dù qua những tháng ngày 

Ra đời nguyện ước để cùng bay

Tình Cha thuở ấy luôn vì ấm

Ý Mẹ từ lâu bởi vẫn dày

Dạ nhẫn trao dồi nơi nẻo ấy

Tâm từ gắng luyện chỗ đường nay 

Muôn đời hiếu đạo luôn gìn giữ

Vững chắc niềm tin được bảo này.


Quốc Thái

Saturday, August 22, 2026

ĐẾN VỚI BÀI THƠ HÀM LUÔNG


 #binhthovanNM 


ĐẾN VỚI BÀI THƠ HÀM LUÔNG 

của tác giả LT


Tác giả LT đã dùng bài thơ Thất ngôn bát cú theo thể thơ Đường để diễn tả cảnh sông nước Hàm Luông. Có nhiều người nói thể thơ này rất khô khan, khó viết, khó diễn đạt bởi niêm luật vận khắt khe. Nhưng chỉ với năm mươi sáu chữ, tác giả đã kể lại hình ảnh quê hương thật ngọt ngào. Mỗi câu mỗi chữ đều để lại nhiều ấn tượng cho đọc giả.


Mở đầu tác giả đã giới thiệu về "sóng nước Hàm Luông", nơi ngày đêm "vẫn cuộn trào". Hai chữ "cuộn trào" ta có thể hiểu theo cách sinh hoạt nhộn nhịp trên sông, và dòng chảy của con sông Hàm Luông. Đây là một cách diễn đạt hài hòa giữa thiên nhiên và con người.


"Hai bờ cổ tích tựa ca dao" nói lên nét đẹp hoang sơ của đôi bờ.


Hai câu kế tiếp:

"Đường qua Thạnh Phú mưa tầm tả

Lối đến Ba Tri nắng dạt dào"

như hai thái cực đối nghịch nhau giữa "mưa tầm tả" và "nắng dạt dào". Điều này cũng nói lên sự yên bình của quê hương bởi mưa nắng thuận hòa.


Một thời tuổi trẻ đã đi qua với bao "truân chuyên mùa chữ nghĩa". Rồi lớn lên ra đời làm việc, ngày đêm với cơm áo gạo tiền đã cho ta cái sự "thấm thía" của những "buổi gian lao" giữa trường đời khắc nghiệt.


Hai câu kết đã khép lại hình ảnh của một vùng sông nước miền quê:

"Sang sông phải lụy con đò nhỏ

Cảm giác quê hương thật ngọt ngào."


Vâng, dẫu "phải lụy đò" mỗi lúc "sang sông", nhưng "quê hương" vẫn luôn "thật ngọt ngào" trong lòng của mỗi chúng ta.


Mời quý anh chị em Ngày Mới cùng đọc bài thơ dưới đây của tác giả LT.


Hàm Luông


Sóng nước Hàm Luông vẫn cuộn trào

Hai bờ cổ tích tựa ca dao

Đường qua Thạnh Phú mưa tầm tả

Lối đến Ba Tri nắng dạt dào

Thuở đó truân chuyên mùa chữ nghĩa

Bây giờ thấm thía buổi gian lao

Sang sông phải luỵ con đò nhỏ

Cảm giác quê hương thật ngọt ngào

LT3/7/2026


Trên đây chỉ là cảm nhận riêng của cá nhân QT về bài thơ trên của tác giả LT, dù trong chuyên mục bình thơ văn, nhưng đây không phải là một bài bình luận. Nếu có điều chi thiếu xót, mong tác giả và quý độc giả bỏ qua cho. Thân mến chúc anh chị em Ngày Mới một cuối tuần vui vẻ.


Quốc Thái

Thursday, August 20, 2026

CHƠ CỜ CÁ NGỰA




 #doanvanNM 


CHƠI CỜ CÁ NGỰA


Hồi đó những người thân trong họ của tôi thường hay tụ tập lại với nhau để cùng sinh hoạt, và chơi các loại trò chơi.


Bài tứ sắc là môn chơi của các Dì. Cờ tướng thuộc thế hệ của Ông Ngoại. Còn cánh mày râu, thích chơi cờ cá ngựa hơn. Môn chơi này tôi tham gia rất nhiệt tình. Cờ cá ngựa cũng chỉ chơi được bốn người. Các Cậu, Dượng, thuộc thế hệ trước, và đám anh em họ tụi tôi, thuộc thế hệ sau, ngồi chơi chung với nhau vui vẻ. Những lúc pha trò, kể chuyện tiếu lâm, ai nấy cười ngặt nghẽo. Có khi có đến hai ba bàn cờ cá ngựa, làm náo nhiệt cả căn nhà. Tiếng của hột xí ngầu khi đổ trong chén nghe thật vui tai. Lúc ngựa bị đá thì người cười, người mếu. Còn nhớ, lúc ấy có Dượng Tư, chuyên chọn ngựa màu đỏ. Mỗi lần đá được đối thủ, Dượng hay kêu lên "đã tới thế". Mỗi khi ngựa vô hết chuồng, thì Dượng ăn mừng và nói "cón thầu". Có khi Dượng thua, mấy Cậu chọc quê. Thua ít bị chọc, không sao, nhưng khi thua nhiều, bị chọc là Dượng hết vui. Hồi đó tôi chơi chung với các Cậu và Dượng Tư là nhiều nhất. Địa điểm thì luôn thay đổi. Lúc ở nhà ÔB. Năm, khi nhà ÔB Sáu, lúc ở nhà Ngoại, khi nhà Dì Dượng Tư. Chơi môn gì cũng vậy, chỉ có những người trong Gia tộc mà thôi.


Nhiều lúc ngồi nghĩ lại, thấy ngày xưa vui quá. Những người trong họ, là con cháu của ÔB Cóc tôi, con cháu Lê gia, luôn quây quần bên nhau, tình thân gắn kết, đong đầy.


Quốc Thái

Tuesday, August 18, 2026

BÀI TỨ SẮC


 BÀI TỨ SẮC


Bài tứ sắc là một trò chơi, được biết, có xuất xứ từ Trung Quốc, du nhập vào Việt Nam từ thế kỷ 19, và rất thịnh hành ở miền Nam. Được biết loại bài này dựa trên các quân cờ tướng, và tên của các quân cờ được in trên lá bài. Vì vậy, những ai biết chơi cờ tướng sẽ dễ dàng nhận ra các quân bài.


Hồi còn ở quê, tôi thường thấy rất nhiều người chơi. Loại bài này cần có bốn người để chơi, nhưng có ba, hoặc hai người chơi cũng được. Hồi đó Dì Tư, Dì Út của tôi thường cùng các Dì trong Gia tộc ngồi chơi với nhau. Tôi thì không mê môn này, nên chỉ đứng nhìn một lúc rồi đi, mà thực tế tôi chẳng hiểu chơi như thế nào. Bộ bài này, khi đó, tôi chỉ khoái vì nó có những màu khác nhau. Mỗi lần tôi cầm nó trên tay là xòe ra, rồi làm quạt, quạt phạch phạch vài cái rồi bỏ xuống.


Ngày xưa, cứ mỗi khi được rảnh, các Dì hay tụ lại nhà Dì Tư tôi để chơi tứ sắc. Mọi người chơi chung với nhau cười nói vui vẻ tạo nên bầu không khí sôi động. Ngoài việc chơi bài, thì đây cũng là dịp để những người trong Gia tộc gắn kết lại với nhau, tạo nên sự thân thiết, gần gũi giữa những anh chị em, thế hệ của Mẹ tôi, và bọn con cháu, thế hệ của tôi, vì mỗi khi người lớn tụ lại chơi, thì đám nhỏ cũng quây quần bên nhau để chơi những trò chơi con nít. Mỗi khi nhà nào có giỗ chạp, khi mọi việc xong xuôi, thì những sòng tứ sắc được mở ra. Thế là mọi người trong họ lại có dịp cùng chơi với nhau...thật vui.  


Như đã nói ở trên, do tôi không biết chơi loại bài này, cũng như tất cả các loại bài khác, trừ ba lá, vì nó cộng điểm nên tôi hiểu, vì thế tôi không biết diễn tả, hay trình bày cách chơi của nó. Nên đành kể lại chuyện xưa chia sẻ cùng quý anh chị em Ngày Mới.


Quốc Thái

Monday, August 17, 2026

HAI HỘT MỘT VIẺN




 HAI HỘT MỘT VIÊN


Ngày xưa ở ngay góc đường Nguyễn Trải, và một con đường mà tôi đã quên tên, xéo với nơi tôi làm việc, có một cái quán của người Hoa chuyên bán bánh mì xíu mại và trứng ốp la rất ngon.


Hồi đó, vì không phải lo cơm áo gạo tiền, bởi vì gia đình có một sạp bán quần áo, nên tiền lương, đưa Mẹ một phần, một phần giữ lại để tiêu xài. Thế là những lúc thèm, tôi thường ghé vào đây để điểm tâm trước khi qua công ty làm việc. Lần đầu tiên ghé quán, nghe người ta gọi "hai hột một viên", "hai hột hai viên", gọi kèm theo ly nước uống, tôi ngạc nhiên, không biết ý nghĩa của nó là gì. Bởi, thực khách vào, tự tìm một bàn trống, ngồi xuống, và gọi món. Sau tiếng gọi của khách, người của quán sẽ trả lời "có", chỉ vài phút, thì món ăn và ly nước đã có ngay trước mặt. Lần đó, tôi chọn được một cái bàn trong góc khuất, sau khi ổn định chỗ ngồi, tôi gọi "hai hột một viên, ly phê đá". Ngay lập tức có người đáp "có". Vài phút sau, một chảo nhỏ với hai cái trứng ốp la thơm phức, một ổ bánh mì nóng giòn, và một ly cà phê đá tuyệt ngon. Từ đó tôi mới hiểu, thì ra hai hột là hai cái trứng, một viên là một viên xíu mại. Khách có thể gọi một hột hai viên, hay ba viên hai hột, tùy theo ý của khách. Món ăn chỉ có trứng ốp la, và xíu mại, mỗi phần ăn là một ổ bánh mì, vậy mà quán lúc nào cũng đông khách. Khách có thể kêu thêm nếu chưa no. Lần đầu tiên thưởng thức đã để lại rất nhiều ấn tượng trong tôi. Kể từ đó, hễ thèm là tôi ghé vào thưởng thức. Có lần đang nhâm nhi thì ngoài cửa có hai anh Giám đốc và Phó giám đốc đang đứng tìm bàn. Thấy tôi, hai anh đi đến chỗ, ngồi xuống. Câu đầu tiên là hỏi "em cũng ăn ở đây nữa hả? Chỗ này dành cho khách sang không đó. Em bảnh à nha." Lần đó tôi gọi hai hột hai viên và một ly cà phê sữa đá, làm hai anh sếp của tôi cũng ngạc nhiên luôn. Mà hai anh nói không sai, khách đến quán toàn là dân buôn bán, chạy áp phe lắm tiền, nhiều bạc, hoặc chí ít cũng là những vị có chức quyền cao, chứ những nhân viên bình thường như tôi, hoặc phó thường dân thì không ai ghé cả. Tôi cũng không hiểu tại sao, vì các món ăn thức uống ở đây đâu có mắc. Phần tôi, khi nào thèm, trong túi có đủ tiền thì ghé ăn thôi, chớ đâu có nghĩ ngợi chi nhiều.


Khi qua Mỹ, đi làm việc, công ty có nhà ăn phục vụ nhân viên sáng trưa chiều tối. Bữa đó tôi thấy có bánh mì Pháp mới ra lò, nóng giòn, bèn kêu anh làm bếp đổ cho cái trứng ốp la, người làm bếp Mỹ chẳng biết ốp la là gì, nên anh ta làm cho tôi dĩa trứng omelet kiểu Mỹ, ta nói, ăn nó lãng xẹt. Một hôm, thấy có bác người gốc Việt làm ở chỗ anh Mỹ kia, tôi mừng quá, chạy đến nhờ bác ấy làm cho hai cái trứng ốp la. Bác làm hai cái trứng, phải nói là.....nó ngon dễ sợ. Khi xưa Mẹ cũng hay làm xíu mại, nên mỗi lần có xíu mại là tôi ở nhà làm trứng ốp la, những lần ăn như thế lại nhớ tới quán người Hoa ở Long Xuyên năm xưa.


Quốc Thái

VU LAN


VU LAN


Rằm về Phật tử đón Vu Lan

Tháng Bẩy ngày âm vọng ngút ngàn

Mẹ bắt đầu lo từ lúc rạng

Cha hoài cực khổ đến chiều tan

Mưa lùa gió lạnh mùa đông vãng

Nắng cháy đồng khô buổi hạ tàn

Dưỡng dục sinh thành đâu kể tháng

Ơn Người nặng mãi với thời gian.


Quốc Thái

Ảnh nhà, và MXH

Sunday, August 16, 2026

CHIẾC XE ĐẠP


 CHIẾC XE ĐẠP


Năm đó, khi tôi vào học lớp 10 thì được Mẹ mua cho một chiếc xe đạp mới để làm chân đi học. Kể từ đó, nó là con chiến mã, cũng như người bạn sát cánh cùng tôi mỗi ngày.


Còn nhớ, những buổi tối thuở ấy, là những buổi tối vui vẻ khi cùng chúng bạn cùng trang lứa đạp xe rong ruổi trên những con đường quen thuộc sau khi đã xong bài vở, và không phải đi thu nợ vào buổi tối. Có những đêm các "chiến hữu" theo chân tôi để cùng chờ thu nợ ở xóm hoa, rồi tiếp tục rảo xe rong chơi.


Hồi đó dù chạy xe đạp, nhưng cũng kiểu cách lắm. Khi đến nơi, thay vì xuống xe, đá chân chống, thì bọn này, vẫn ngồi yên trên xe khi xe còn trớn chạy,  dùng chân, đưa ra sau, đá chân chống xuống, khi xe dừng hẳn, chỉ cần bước xuống, dưới yên xe có ổ khóa để khóa bánh sau, kéo cần xuống, khóa xe lại, rút chìa khóa, thao tác bắt chước theo mấy anh đi xe 67. Còn nữa, chạy xe, bóp thắng là phải kêu két két. Để có được tiếng kêu, chỉ cần chạy ra chợ, xin mấy bà bán thịt heo một cục mỡ, trét vào niềng xe, thế là khi bóp thắng sẽ có tiếng kêu như mong muốn.


Khi đi học có chiếc xe đạp cũng tiện đi chơi trong những giờ trống. Năm tôi học lớp 11, vào dịp nghỉ Tết, vô học lại, do mấy Thầy Cô ở ngoài Bắc chưa vào, thế là bọn tôi có nhiều giờ trống để đi chơi. Mà hồi đó khoái nhứt là đi vườn. Cả đám vừa đạp xe, vừa chuyện trò, đùa giỡn, náo nhiệt cả một góc trời.


Hồi đó ở trường có cho học sinh đào một cái ao, gọi là ao cá BH, mà ở dưới ao chẳng có con cá nào. Còn đám học sinh chúng tôi thì cùng nhau quăng những chiếc xe đạp dựng quanh hồ xuống nước, dĩ nhiên là có sự tham gia của tôi sau khi chiếc xe của tôi bị một bạn cho chạy xuống hồ.


Những ngày cuối lớp 12, chúng tôi tụ tập với nhau thường hơn. Trước là ôn bài, sau là đạp xe đi chơi. Có lần xuống nhà bạn ở quê, khi về, trời mưa, đường sình lầy và tối. Bọn chúng tôi quyết định chọn TA là người dẫn đường, cả đám còn lại cứ nhắm theo cái áo trắng trước mặt mà đạp theo. Bạn ấy dẫn đường ngon lành lắm, nhưng đến một khúc đường cong lên cầu, thay vì quẹo trái một chút để lên cầu, thì bạn ấy đi thẳng, làm cả đám theo bạn ấy xuống sông. Thế là cả đám có một trận cười phá tan màn đêm yên tỉnh của vùng quê.


Thoắt một cái đã mấy chục năm. Bọn trẻ hôm nào nay đã ở lứa tuổi 60-61 hết rồi. Có đứa đã lên tới chức cố/cóc. Bữa cùng một bạn học trong nhóm, ôn lại kỷ niệm xưa, mà cứ ngỡ như mới hôm qua.


Quốc Thái

Friday, August 14, 2026

ĐỌC U82 & TÂM SỰ


 ĐỌC U82 & TÂM SỰ


Hôm nay BQT mời quý anh chị em Ngày Mới cùng BQT đọc bài thơ dưới đây của tác giả Ngô Văn Âu.


*


U 82 &

                 TÂM SỰ

          ---------÷÷÷---------

Tám hai xuân tớ vẫn yêu đời 

Muốn kết bạn hiền khắp mọi nơi 

Sáng ngắm bình minh xem  hoa nở 

Chiều nhìn mây tím phủ lưng trời 

Thi phú tương giao tình hão hữu 

Xã hội,gia đình nghĩa chẳng vơi 

Gian khó những ngày dài lắm nổi 

Nhưng lòng chẳng đổi tánh không dời

      Tg Ngô văn Âu


*


Tác giả Ngô Văn Âu viết về tâm sự của chính mình. Ở lứa tuổi 80, có rất nhiều người than buồn chán vì cuộc sống tuổi già, không còn đầy đủ sức khỏe, trí óc kém minh mẫn, và thiếu đi sự linh hoạt của ngày xưa. Nhưng với tác giả dù tuổi đã gần tám hai thì:


"Tám hai xuân tớ vẫn yêu đời

Muốn kết bạn hiền khắp mọi nơi".


Đọc hai câu mở của tác giả, chúng ta có thể thấy được tâm hồn tươi trẻ yêu đời của tác giả, vẫn muốn kết thêm bạn hiền để cùng vui cuộc sống, chứ không buồn tẻ như  bao người.


Bây giờ chúng ta cùng nhau đọc hai câu kế tiếp xem tác giả sẽ nói gì:


"Sáng ngắm bình minh xem hoa nở

Chiều nhìn mây tím phủ lưng trời".


Wow, quá tuyệt vời cho một cuộc sống an nhiên tự tại, vui thú điền viên. "Sáng ngắm bình minh.", "Chiều nhìn mây tím." Những chuỗi ngày yên bình và hạnh phúc. Đây cũng là niềm mơ ước của bao người khi không còn phải lo vật lộn với cơm áo gạo tiền.


Giờ đây với cuộc sống thanh nhàn của người hưu trí thì việc:


"Thi phú tương giao tình hão hữu

Xã hội, gia đình nghĩa chẳng vơi".


Và đấy là niềm vui, là hạnh phúc, là tất cả trong cuộc sống hiện tại của tác giả.


Để kết thúc bài thơ, tác giả lại một lần nữa khẳng định chính mình qua hai câu kết:


"Gian khó những ngày dài lắm nổi

Nhưng lòng chẳng đổi tánh không dời".


Tác giả đã trải qua những khó khăn gian khổ trong những năm tháng vật lộn với cuộc sống. Và cũng chính điều đó đã tôi luyện ý chí kiên cường, tấm lòng kiên định của tác giả với mọi người, mọi việc.


Tác giả dùng thể thơ thất ngôn bát cú để viết lên tâm sự của mình. Ở đây, BQT không bàn về cách gieo vần, hay niêm luật của bài thơ, mà BQT chỉ nói về cái ý của bài thơ mà tác giả muốn gửi gắm.


Quốc Thái

Thursday, August 13, 2026

ANH EM HỌ


 ANH EM HỌ


Tôi lớn lên trong vòng tay yêu thương của cả một gia tộc, cho nên cái tình thân thuở ấy nó thật gần gũi và ấm áp.


Bên cạnh những anh chị em họ đồng trang lứa trong gia tộc, thường hay chơi chung với nhau, chúng tôi là những anh em bạn dì, và cô cậu ruột, nên cái sự khắn khít từ thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành càng gắn kết nhiều hơn.


Thuở ấy hầu như mọi sinh hoạt hàng ngày chúng tôi đều cùng chung với nhau. Bọn chúng tôi ráp lại thành một đội banh nhựa để đá với mấy đứa trong xóm, thắng thua cùng chia sẻ. Lớn lên cũng cùng đi chơi, ăn uống, cà phê cà pháo với nhau. Nói chung là từ nhỏ đến lớn luôn sống và sinh hoạt cùng nhau như những anh em ruột thịt, trừ thời gian tôi sống ở Nam Vang, cho đến ngày tôi đi Mỹ hồi đầu thập niên 90s.


Lật lại tập album cũ, thấy tấm ảnh này, ghi lại ít dòng chia sẻ. Trong ảnh người đứng bên trái tên Lâm, con của Dì Tư, người đứng giữa tên Tâm, con Cậu Ba, và tôi, Mẹ tôi thứ Năm. Bên cạnh ba đứa tôi, còn có hai người anh, và hai thằng em con của Dì Tư, và Dì Út. Dĩ nhiên là có các chị và em gái họ ruột. Còn ba đứa chúng tôi, trong một lần đi ăn sáng cà phê ở chợ, rồi rủ nhau "chụp tấm ảnh làm kỷ niệm chớ để mai mốt thằng Bảo đi Mỹ là mình đâu còn được chơi chung nữa."  


Quốc Thái 

#doanvanNM

Tuesday, August 11, 2026

MAI AND THE PERTH POETRY FESTIVAL


MAI AND THE PERTH POETRY FESTIVAL 


Although I am far away 

From the States through the airways 

Sending you a warm support 

For the Festival of days.


Waiting to join of your speech 

By the time I will take break

Share with you the happiness 

Watch your smiling face when speak.


Perth Poetry Festival 

You are a professional 

Sending love poems to the world 

For us and others also.


Congratulations Nhu Mai

You are the best of today

And the beauty of the world 

Proud of you all day and night.


Quốc Thái 

KỶ NIỆM QUÊ



 

KỶ NIỆM QUÊ

Hồi lúc tôi còn ở quê, Dì tôi có quán phở bán vào buổi tối ở rạp hát. Những khi có gánh hát về, là bán không kịp tay, do Dì nấu ăn ngon, nên thực khách luôn ghé quán ủng hộ, từ khách nhà đến khách thập phương.

Cho đến tận bây giờ, mỗi lần ăn những món phở, hủ tíu, hay mì gói với giò heo, xí quách, là nhớ ngày xa xưa ấy. Có những buổi tối đi chơi về, ghé qua quán Dì Út làm 1 tô mì gói tăng cường thêm cục xương, hoặc giò heo, hay dụm heo, trước khi về nhà. Mùi thơm của nước lèo, những cục xương có thịt và mỡ béo ngự, quyện cùng hương vị mì gói ... mà ăn tới đâu nó đã tới đó. Hổng biết tại sao, lúc đó ăn mì gói mà nó ngon đến vậy. Chắc chắn một phần là nhờ nước lèo, kèm thêm thịt, rau giá rồi. 

Còn món bò viên cũng là món ăn đáng nhớ, khi mỗi lần có anh bán hàng, chỉ bò viên, đẩy xe vào chợ. Mùi nước súp thơm phức làm những ai thèm ăn không cầm lòng được. Một cục bò viên cắt ra làm tám, mỗi miếng có bé xíu, dùng nĩa cũng bé xíu, chấm vô tương ớt, mà nó ngon làm sao.

Bây giờ, dù cho mấy mươi năm đã đi qua, nhưng nhiều món ăn ngày xưa ở quê nhà vẫn theo tôi cho đến tận bây giờ, và mãi mãi về sau.

Quốc Thái

ĐI THU NỢ

 ĐI THU NỢ


Đêm qua ngồi xem một tiết mục ca nhạc của Paris by night do ca sĩ Minh Tuyết trình bày. Trong phần phỏng vấn ca sĩ Minh Tuyết nói ngày xưa gia đình cô khổ lắm, mỗi ngày cô phải chạy xe gắn máy để đi thu nợ. À! Nghe tới đây cái tự dưng chuyện của tôi quay về.


Khi tôi học lớp 8, Mẹ đã bắt đầu buôn bán quần áo may sẵn. Lúc đó chưa có sạp, mà chỉ trải tấm nilon , rồi để hàng lên đó bán. Lúc mưa gió, chỉ cần túm tấm nilon, chạy vài bước là vô nhà.


Thời đó buôn bán khó khăn, lo cái ăn còn khó, huống chi lo cái mặc. Vậy nên, muốn bán được hàng thì phải bán trả góp. Thế là, mỗi ngày, theo giờ hẹn, tôi đạp xe đi thu tiền góp của những khách hàng đã mua đồ của Mẹ.


Theo năm tháng, từ trải bán dưới đất, Mẹ có được cái sạp trong nhà dài, hay còn gọi là nhà lồng chợ. Và tôi vẫn kiêm thêm công việc thu tiền khi đến ngày hẹn. 


Công việc thu tiền góp cũng không dễ dàng gì, vì có nhiều khách, ban đầu góp đúng hẹn, sau đó than kẹt tiền, hẹn lần sau bù, rồi hẹn và hẹn...nên nhiều khi đi mà không lấy được tiền, còn bị người nhà của khách đòi đánh nữa mới ghê chứ. Lúc còn nhỏ thì bỏ chạy, lần sau quay lại, đến khi lớn thì có lúc gây nhau, nên phải về tay không, chờ hôm khác quay lại. Có nhiều người nghèo khó thực sự, họ năn nỉ xin khất lại mà mình không thể từ chối.


Chỗ tôi có khu vực hành nghề bán hoa. Các cô gái bán hoa luôn cần có những bộ cánh đẹp, nên ghé sạp mua hàng...trả góp. Nên mỗi đêm tôi phải lân la đến đây để thu tiền. Có rất nhiều lần tôi phải ngồi ở ngoài đường chờ họ tiếp khách xong mới thu được tiền góp. Ban đầu tôi còn mắc cở, vì là trai mới lớn mà, lâu dần thành quen, vả lại, với mấy cô này thì phải lì và chì thì mới thu được tiền, nên cũng dạn dĩ hơn nhiều. Buồn cười nhất là đôi khi bị người ta nghĩ là dân chơi hay ma cô, rồi méc Mẹ.


Kể về chuyện thu nợ ở xóm này mà nhớ đến lần tôi đi đòi nợ, đã không chịu trả tiền còn đòi đánh, và cuối cùng bị anh chồng của cô gái bán hoa dùng đá chọi, khiến tôi bỏ chạy, những viên đá bay tới tấp theo sau, may mà không trúng người tôi. Đang chạy trước những viên đá thì có một nhóm người đi hướng ngược lại. Một anh trong nhóm là cháu họ bên Ông Ngoại hỏi tôi chuyện gì. Tôi kể lại câu chuyện. Xong, thằng bạn học làm ở văn phòng UB, và thằng bạn đi lính, mang lon đại úy, biểu tôi dắt đến đó. Thế là cả tôi dắt mọi người đến đó. Thằng bạn học đi lính về làm phó CA đến gõ cửa, và yêu cầu trả tiền cho tôi, còn bắt làm cam kết là đến hẹn, tôi ghé, là phải đưa tiền. Thấy những người có chức quyền, họ ngoan ngoãn vâng lời. Kể từ đó cả xóm này nể tôi lắm, nên chỉ cần thấy tôi là tự động góp tiền liền. Phần tôi, lần đó thu được tiền, dắt đám bạn này đi nhậu một chầu vui vẻ.


Có một lần khác đi thu nợ cũng vui. Lần đó Cậu Hai ở Saigon về giỗ Bà Ngoại. Tối đến, tôi rủ anh tài xế của Cậu, cùng mấy anh em họ của tôi đi cà phê. Trên đường đi, tôi nhờ anh tài xế chở đến xóm này để thu tiền như thông lệ mỗi đêm. Vừa thấy chiếc xe hơi mang bảng số Saigon đậu lại, cả đám chạy ra bu vào như bầy kiến bu cục đường. Tôi từ trên xe bước xuống, một cô trong nhóm la lên " chời tưởng ai, ai dè thằng Bảo, tụi bây đâu mau lấy tiền góp nó kìa." Lúc đó tự nhiên thấy mình giống đại ca xã hội đen quá.


Xã hội Việt Nam thời đó bao giờ cũng cần đến sự quen biết, nhứt là quen biết những người có chức quyền. Trước khi bị hành hung, và trước khi có đám bạn ở UB, CA, QĐ can thiệp, thì mỗi đêm tôi phải chầu chực ở cái xóm này hàng giờ đồng hồ để chờ thu tiền. Tôi chờ mệt mỏi đến độ nói với Mẹ đừng bán đồ cho mấy cô gái này nữa. Nhưng Mẹ nói Mẹ đâu biết cô nào làm, cô nào không đâu. Mà nói thật lòng, các cô này là những khách hàng sộp nhất, vả lại sau này tôi cũng không cần chầu chực như trước kia nữa, nên cũng thoải mái trong việc góp tiền. Cũng chính vì thế mà cái tên của tôi cũng gắn liền với xóm này luôn.


Ai nói đi thu tiền góp không khổ. Khổ lắm chứ. Vì thế câu chuyện nữ ca sĩ Minh Tuyết kể không ngoa chút nào.


Quốc Thái



Monday, August 10, 2026

CHƠI BANH BÀN









 CHƠI BANH BÀN


Hồi nhỏ, ngoài ham chơi đá banh, tôi còn ham chơi môn banh bàn, và đá banh bàn.


Môn đá banh bàn, là một trò chơi, chứ không phải là môn thể thao. Bàn được thiết kế như một sân banh, mỗi bên có mười cầu thủ và một thủ môn, được gắn vào bốn thanh sắt mỗi bên. Các hình nộm cầu thủ được xếp xen kẻ nhau theo sơ đồ 2-5-3. Tôi mê chơi đến nổi kêu Mẹ mua về một cái bàn, để vừa làm chủ bàn, vừa cáp độ chơi với mấy đứa nhỏ đồng trang lứa trong xóm.


Từ ngày được làm cái bàn đá banh bàn, ngoài giờ đi học, học bài, làm bài tập, là tôi ra đứng ở bàn banh, vừa thu tiền người chơi, vừa cáp độ chơi. Làm chủ bàn, chơi không tốn tiền, mà khi thắng, còn thu được tiền bàn nữa. Làm chủ bàn, có cơ hội chơi nhiều, nên chơi hay hơn, và thắng cũng nhiều hơn, thu tiền bàn về cũng nhiều hơn.


Chơi đá banh bàn một thời gian, tôi chuyển sang chơi banh bàn, hay còn gọi là ping-pong. Chơi một thời gian ngắn thì cũng được làm chủ bàn. Rồi cũng cáp độ chơi như lúc chơi đá banh bàn. Thua thì thôi, thắng thì thu được tiền bàn. 


Nhắc về môn đánh banh bàn thì có khá nhiều kỷ niệm, mà kỷ niệm đáng nhớ nhất là lúc chơi với anh Phùng, giám đốc Phòng Công nghiệp Long Xuyên, sếp của tôi. Còn nhớ, lần đó đánh tay đôi với anh, tôi đang dẫn điểm. Anh đang thua, nên những cú giao banh, đập banh, và những cú trả banh rất cay cú, làm tôi phải liên tục chống đỡ. Trong một lần anh đánh banh qua, trái banh thiệt là ngon ăn, tôi quyết định dứt điểm bằng một cú líp banh thật mạnh. Banh bay qua lưới, đập xuống bàn, rồi bay thẳng vào mặt anh, gần ngay mắt. Cú trả banh quá mạnh khiến chỗ mắt anh đỏ choẹt, và có dấu hiệu sưng. Mọi người lo lấy đá chườm cho anh, còn tôi thì mặt xanh như tàu lá chuối vì sợ. Sợ vì đã làm anh bị thương, sợ vì anh đang là sếp của mình, và nhiều nỗi lo sợ vô cớ. Tôi quăng vợt chạy đến bên anh xin lỗi. Anh nhìn tôi cái mặt xanh lè mà không nhịn được cười. Anh nói "chơi thì phải chịu chứ, làm gì mà em sợ dữ vậy?" Tôi chỉ cười mà không nói gì. Chỉ mong là sếp đừng giận mà đuổi việc thì khổ. Có vẻ như anh hiểu được nỗi sợ của tôi nên vỗ vai nói "không sao đâu." Vậy mà chiều hôm sau, anh còn đãi tôi một chầu nhậu nữa chớ. Khi qua Mỹ, tôi cũng một lần chơi với sếp, và cũng một cú banh, y hệt như với sếp cũ ở Việt Nam, nhưng lúc đó tôi không lo sợ như trước đây. Có lẽ do lớn hơn và hiểu chuyện hơn, nên không lo sợ nữa.


Hôm nay ngồi xem lại mấy tấm ảnh của người Cậu họ làm huấn luyện viên cho đội banh bàn Long Xuyên nhận giải nhứt, những ký ức năm xưa trở về, ghi lại vài dòng chia sẻ cùng quý anh chị em bằng hữu.


Quốc Thái

Friday, August 7, 2026

TÁM THÁNG TÁM



 TÁM THÁNG TÁM


Sáng nay thu đến bên thềm

Có người con gái êm đềm sắc thu

Mừng ngày sinh nhật Diệu Thu 

Chúc em tuổi mới lời ru ngọt ngào

Bầu trời tháng Tám đầy sao

Đất Hà thành đã đón chào bước em

Niềm vui hạnh phúc êm đềm

Em thêm tuổi mới là thêm đẹp nè

Chúc em nhiều sức khỏe nhe 

Nụ cười luôn nở luôn khoe dáng hồng


Quốc Thái 

Chúc em sinh nhật vui vẻ

Thursday, August 6, 2026

THĂM NHÀ BẠN




 THĂM NHÀ BẠN


Quốc Thái có một thằng bạn người Mexico nên thường ghé nhà nó chơi. Nhà nó nằm ở thành phố Ocoee, trong một khu toàn là người Mễ Tây Cơ, nên ở đây nói tiếng Tây Ban Nha là chính.


Ở xóm này nhà nào cũng có hàng rào và cổng riêng biệt nên trông rất giống những xóm nhỏ ở quê mình. Nếu bước vào đây mà không nghe tiếng Mễ, và không nhìn thấy những chiếc xe hơi đậu trước sân của mỗi nhà, thì bảo đảm, người ta sẽ nghĩ ngay đến khu dân cư tại Việt Nam.


Nhà thằng bạn QT có nuôi mấy con gà, loại gà đá độ. Hỏi nó có chơi không, nó nói thỉnh thoảng có mang đi đá chơi ở trong xóm này. Nó rủ "hôm nào mày ghé tao dắt mày đi coi đá gà." Đoạn nó chỉ vào con gà đang ăn ở trong lồng nói "con gà chiến của tao đó, thắng mấy độ rồi." QT nhìn và nói với bạn rằng "đá gì tao cũng chơi, trừ đá gà, đánh gì tao cũng đánh trừ đánh bài và đánh nhau." 


Xóm nhỏ này vui lắm, những đêm trăng sáng, con nít trong xóm tụ tập chơi banh, nói chuyện, còn người lớn thì cũng hòa theo bọn nhỏ, gợi lại ký ức những đêm Rằm năm xưa. Chung quanh xóm có mấy cái quán bán đồ ăn thức uống cho cư dân ở đây và xóm lân cận. Dường như khu nhà ở đây lúc nào cũng náo nhiệt, chứ không yên tĩnh như đại đa số khu nhà ở quận Cam, Florida này.


Lần đầu tiên đến xóm này, QT không ngờ, giữa một đô thị sầm uất có một xóm nhỏ của người Mễ Tây Cơ với nét sinh hoạt gần giống như Việt Nam mình. Mỗi khi buồn, chạy đến đây, là hình ảnh xóm nhỏ quê hương lại hiện ra trước mắt, thật vui.


Quốc Thái

Tuesday, August 4, 2026

BÁNH PATÊ-SO




 BÁNH PÂTÉ CHAUD


Hôm bữa theo chân mấy người bạn gốc Haiti đi xem đội Haiti thi đấu trận cuối cùng ở vòng bảng, World Cup, được giới thiệu ăn món Beef Patty của người Haiti. Món này có vẻ ngoài giống loại bánh Pâté chaud của mình, nhưng ăn, thì không ngon bằng. Có lẽ cách ướp thịt của họ khác mình. Ăn bánh này làm tôi nhớ đến một loại bánh mà tôi rất mê hồi còn nhỏ mỗi khi về Nội được Bà Nội cho ăn.


Bánh Pâté chaud, hay còn gọi là Patê-so, là một loại bánh nướng nhưn thịt rất ngon. Bánh này phổ biến nhiều nhất ở miền Nam Việt Nam.


Còn nhớ, hồi đó Bà Nội rất khéo tay trong việc bếp núc, nên Bà nấu ăn và làm bánh rất ngon. Nhà Nội nằm ở chợ Đường Ngang, trên đường Thoại Ngọc Hầu, Long Xuyên, nên Bà cũng có làm vài món để bày bán ở trước cổng nhà. Trong số những món ăn ấy, tôi khoái nhất là bánh Patê-so. Nhìn cái bánh để trong lò kính giữ nhiệt trong suốt mà chảy nước bọt. Biết thằng cháu khoái ăn nên khi nào về Nội, Bà cũng thường lấy một hai cái cho ăn. Cái bánh trong lò lấy ra nóng hổi, cắn một miếng, da bánh giòn rượm hòa cùng với nhưn thịt heo, nó đã làm sao.


Hôm cuối tuần bỗng dưng thèm hương vị bánh của Nội nên tôi đi chợ mua thịt heo xay, pâté gan, hành, nấm cùng các thứ phụ gia khác , và puff pastry về để làm. Trước tiên ướp thịt với các loại gia vị, sau đó lấy puff pastry ra cắt thành từng miếng vuông, bước kế tiếp là để thịt vào giữa, xếp miếng puff pastry thành hình tam giác, dùng nĩa chấn xung quanh rìa bánh để vừa cho bánh dính lại, vừa để nhìn đẹp sau khi nướng. Trước khi cho vô lò thoa lên một ít lòng đỏ trứng để cho bánh có màu vàng bóng khi chín. Từng cái bánh ra lò thơm phức, nóng hổi vừa thổi vừa ăn, miếng bánh bao ngoài giòn rượm khi cắn. Bánh ngon là thế, nhưng dĩ nhiên, không thể nào sánh được với bánh của Bà Nội ngày xưa.


Quốc Thái


Ảnh 1 Patê-so Việt

Ảnh 2 Beef patti Haiti 

Ảnh 3 Beef Patty Caribbean 

Sunday, August 2, 2026

HẠ QUA họa hyl

 HẠ QUA


Hạ đã qua rồi chẳng tiếng ve

Buồn hiu ngẫm lại buổi trưa hè

Tay vờn suối ngọc nhìn non rẽ

Mắt dạo đôi hòn giỡn đảo che

Những dịp thu tàn vui với kẻ

Nhiều hôm lá đổ giận không bè

Đêm sầu nghĩ chuyện bao dằn xé

Bão ở tâm hồn gió lạnh se. 


Quốc Thái




Thursday, July 30, 2026

EM ƠI HÃY MAU TRỞ VỀ

 EM ƠI HÃY MAU TRỞ VỀ


Em ơi hãy sớm trở về

Cây đa bến nước con đê đang chờ

Thú rừng vẫn cứ mộng mơ

Đợi nghe khúc hát nàng thơ đây nè


Em ơi đã sắp hết hè

Hãy mau về với vườn chè đồi rau

Em ơi hãy trở lại mau 

Con sông khóm trúc hoa màu nhớ em


Mỗi ngày giọt nắng leo rèm

Lén qua khung cửa tìm em đợi chờ

Thi nhân ngón những bài thơ

Đường thi lục bát của khờ Tuệ Tâm 


Tình thơ bằng hữu đợi Hâm

Viết bài toàn chữ Tê tầm ghẹo trai 

Kèm theo những tứ tuyệt hài

Để cùng viết họa với bài của em


Em ơi hãy trở về xem

Bao người nhung nhớ cả đêm lẫn ngày

Mong rằng một buổi sớm mai 

Ở bên hồ Lăk mỗi ngày có em


Quốc Thái 

(viết cho TT. mong TT sớm trở về nhà)

Ảnh TT




XE LÔI ĐẠP


 XE LÔI ĐẠP


Trưa nay, ăn cơm xong, ra ngoài ngồi chơi, thấy chiếc xe mười tám bánh đang đút đít vào chỗ đậu để xuống hàng. Nhìn anh tài xế điều khiển chiếc xe chạy lui vào chỗ rất điệu nghệ. Tự nhiên tôi nhớ tới anh bạn ngày xa xưa ấy.


Thuở đó tôi làm về áp tải hàng, nên có đặt một chiếc xe lôi để chở. Lâu ngày, anh xin chở mối, và được công ty chấp nhận. Mỗi khi chở hàng, tôi thường chạy chiếc cánh én phía sau và dùng chân phải gát lên vè xe để đẩy. Ngày qua ngày chúng tôi trở nên bạn thân. Từ đó mỗi đêm tôi ghé đón anh đi cà phê. Có hôm thêm bạn của tôi và anh cùng ngồi trên xe để anh chở dạo phố đêm Long Xuyên thật vui.


Hồi nhỏ đi xe lôi, mỗi lần lên cầu, thấy mấy anh thanh niên hay nhảy xuống đẩy giúp. Vậy là lúc lớn lên, tôi cũng bắt chước làm theo, nên thường ngồi ở trước, hoặc sau, quay mặt về phía sau, thùng xe, để tiện việc nhảy xuống và lên lúc lên và xuống cầu. Hồi đó tuổi mười tám, đôi mươi nên nhảy xuống, nhảy lên, dù ngồi ở tư thế nào vẫn không hề bị gì. Đúng là tuổi trẻ mà.

Hồi đó ở Long Xuyên xe lôi có hai loại, loại thùng nhôm có mui nhìn như xe hoàng gia, loại thùng gỗ, không mui, có thể chở được đến bảy hành khách, hoặc hàng hóa.


Hôm ở khách sạn đi ra, có anh xe lôi mời chở đến event, tôi chụp hình để lưu lại. Nay có dịp khoe rồi.


Quốc Thái

Tuesday, July 28, 2026

BÚN CÁ LÓC LONG XUYÊN


 BÚN CÁ LÓC LONG XUYÊN

Ở Long Xuyên có nhiều món ăn ngon mà người ta có thể gọi là đặc sản như cơm tấm Long Xuyên, đường thốt nốt, các loại mắm, cùng nhiều món ăn mang đậm nét miền Tây, Chăm, Khơ-me. Bên cạnh đó còn có món bún cá lóc mà du khách khó lòng quên được mỗi khi ăn.


Muốn có một tô bún cá lóc ngon, trước hết người ta chọn cá lóc ở sông, sinh sống trong môi trường tự nhiên, không phải cá nuôi. Nồi nước lèo được nấu bằng chính cá lóc. Sau khi cá chín, cắt đầu để riêng, rồi cắt mỏng từng miếng thịt cá, bỏ xương, xào sơ quá với nghệ để khử mùi tanh. Bún bày trí trong tô, kèm theo rau nhút, rau muống, bắp chuối bào, thịt cá vàng ươm, kế bên là đầu cá lóc nóng hổi cùng chén nước mắm me tăng thêm sự hấp dẫn, bảo đảm sẽ làm cho tuyến nước bọt của thực khách không ngừng hoạt động.


Bây giờ, xin mời quý vị cùng thưởng thức nhé.


Quốc Thái


Monday, July 27, 2026

NGÀY ĐẶC BIỆT


NGÀY ĐẶC BIỆT


Ngày mai hai tám tươi  hồng

Đất trời tháng Bảy tình nồng chứa chan 

Năm xưa có một anh chàng

Kinh thành xứ Huế lang thang xuống đời

Trải qua mấy chục năm trời

Đến ngày Hai tám rượu mời nâng ly

Chẳng cần nói một điều chi

Chỉ cần vui vẻ việc gì cũng xong

Bốn mùa xuân hạ thu đông

Ngày mai tháng Bảy ước mong đậm đà


Bảy mươi ai bảo đã già

Bảy lăm là tuổi mặn mà thơ văn

Bảy tư thì cũng rất hăng

Mỗi ngày viết lách để tăng nụ cười

Chúc mừng sinh nhật Anh tươi

Ngày hăm tám tới nụ cười hồn nhiên

Mỗi ngày vui cảnh thần tiên

Làm thơ gởi đến bạn hiền khắp nơi

Cuộc sống này thật tuyệt vời 

An nhàn tự tại là đời đáng yêu


Quốc Thái 

Happy Birthday Anh Tuan Han

Ảnh Anh Hàn Tuấn






Bảy mươi ai bảo đã già

Bảy lăm là tuổi mặn mà thơ văn

Bảy tư thì cũng rất hăng

Mỗi ngày viết lách để tăng nụ cười

Chúc mừng sinh nhật Anh tươi

Ngày hăm tám tới nụ cười hồn nhiên

Saturday, July 25, 2026

CHIA TAY MÙA HẠ




 CHIA TAY MÙA HẠ


Giải đá banh thế giới khép lại cũng là lúc mùa hè sắp sửa đi qua. Hạ năm nay với nhiều sôi động của các trận thư hùng trên vùng Bắc Trung Mỹ kéo theo sự náo nhiệt khắp nơi trên toàn cầu.


Mùa hè với tôi là những kỷ niệm của những trận đá banh từ quê nhà sang đến xứ cờ hoa, bởi những giải đấu thường được tổ chức vào mùa hè.


Xem các cầu thủ lăn lộn nhăn nhó kêu đau mỗi khi va chạm trên sân làm tôi nhớ lại lần đi làm khách trên sân đá banh của Quân khu chín tại Thốt Nốt. Lần đó, khi đến nơi, trưởng đoàn trình giấy tờ xong, cổng sắt mở ra, xe chạy qua, cảnh cổng sắt từ từ đóng lại, khiến cả đội ớn lạnh. Hiệp đầu họ chơi đẹp. Sang hiệp hai, họ thua hai trái, bắt đầu chơi kiểu "chém đinh chặt sắt". Bọn tôi bị họ chơi xấu nhưng không dám hó hé nửa lời. Tôi cũng bị một cầu thủ quân đội đạp vào ống quyển in sáu móng giày đau điếng. Sau đó bị một cầu thủ khác giẫm lên bàn chân phải, cũng in luôn sáu móng giày. Họ bắt bên tôi mang ba-ta, còn họ mang giày móng, nên trận đó thắng hai trái mà toàn đội ê ẩm. Đó cũng là một kỷ niệm nhớ đời của tôi vào mùa hè 1987.


Mùa hè nóng bức, nhưng những hoạt động thể thao, nhứt là đá banh, luôn sôi động ở khắp mọi nơi. Những ngày hè xách giày đi đá banh ở Việt Nam, và ở Mỹ đã để lại khá nhiều hồi ức đẹp trong tôi, mà với thời gian và con chữ gói gọn khó mà kể hết được.


Quốc Thái 

Kỷ niệm một mùa hè hồi thế kỷ trước tại Mỹ


#doanvanNM

Friday, July 24, 2026

ĐỌC DIỆU THU


 ĐỌC CUỘC SỐNG MẾN THƯƠNG!


Cuộc sống mến thương của tác giả Phạm Thị Diệu Thu như một lời nhắn nhủ gởi đến chúng ra, rằng, hãy sống thương yêu và giúp đỡ lẫn nhau bởi cuộc sống này ngắn lắm chẳng dài.


"Cuộc sống ngắn ngủi lắm" đã được tác giả lặp lại nhiều lần ở mỗi đầu câu của khổ thơ là một thông điệp gởi đến nhân loại 

"Hãy biết thương yêu nhau", "cùng giúp nhau", để "hạnh phúc tỏa muôn màu".


Ở những khổ kế tiếp, Diệu Thu cũng chỉ sử dụng những ngôn ngữ giản dị để bày tỏ ước nguyện của mình là, mọi người "hãy chia sẻ nhiều hơn", làm tan đi những "giá lạnh" trong đời sống, để không ai bị "tủi hờn".


"Hãy tặng nhau nụ cười" là một thông điệp của cuộc sống an lành, của thương yêu đùm bọc. Một vài lời "thăm hỏi" khi gặp nhau cũng tạo nên sự lạc quan yêu đời cho chính mình và cho cả người đối diện.


Đời này là cõi tạm. Ai biết ra sao ngày sau. Những "yêu thương", "trân trọng", "ngọt ngào" luôn là những thứ quý giá nhất ở cuộc sống hiện tại mà ít ai biết được và làm được.


Mời quý vị cùng đọc

 

CUỘC SỐNG MẾN THƯƠNG!

tác giả Phạm Thị Diệu Thu


Cuộc sống ngắn ngủi lắm

Hãy biết thương yêu nhau

Cùng giúp nhau cố gắng

Hạnh phúc tỏa muôn màu.


Cuộc sống ngắn ngủi lắm

Hãy chia sẻ nhiều hơn

Xua đi những giá lạnh.

Vơi đi những tủi hờn


Cuộc sống ngắn ngủi lắm

Hãy tặng nhau nụ cười

Chỉ vài câu thăm hỏi

Cũng thấy đời đẹp tươi.


Cuộc sống ngắn ngủi lắm

Biết mai rồi ra sao

Hãy yêu thương, trân trọng

Trao yêu thương ngọt ngào…


Cám ơn quý anh chị em đã đọc và chia sẻ.


Quốc Thái