Thursday, May 7, 2026

CẢM NHẬN THƠ HOÀI HƯƠNG

 Cảm nhận thơ Hoài Hương


#binhvanthoNM


Quý anh chị em Ngày Mới thân mến,


Thứ Sáu một lần nữa lại quay về với chúng ta. Với những người làm việc theo giờ hành chánh ở Mỹ, thì đây là ngày làm việc cuối tuần. Với những ai yêu thích văn thơ trên Ngày Mới, thì hôm nay, là lúc chúng ta cùng nhau đọc thơ văn của các tác giả thân thương.


Tháng Năm là tháng của thi cử, tháng của mùa hè. Ai trong chúng ta cũng đã từng trải qua lứa tuổi học sinh nhiều mơ mộng, những lần thi căng thẳng, những buổi chia tay ngậm ngùi đầy nước mắt.

Cũng trên tinh thần đó, nhiều tác phẩm về tuổi học trò ra đời. Một trong những tác giả mà QT rất mến mộ, đó là tác giả Hoai Huong. Thơ văn của Anh luôn lôi cuốn người đọc. Với lối dùng chữ không cầu kỳ, Anh luôn để lại những dấu ấn sâu đậm trong lòng độc giả.

Hôm nay Bảo Quốc Thái xin mời quý anh chị em đọc một bài thơ vừa mới ra lò còn nóng hổi của Anh Hoài Hương dưới đây:


  "Năm 1970 là năm cậu học trò Trần Quang Lang bước vào kỳ thi TÚ TÀI I, và năm 1971 tiếp tục dự thi TÚ TÀI II. Những tháng năm ấy đã đi qua với biết bao cảm xúc; giờ ngoảnh lại, lòng vẫn còn rưng rưng một nỗi nhớ không nguôi.


KÝ ỨC MÙA THI 

Hoài Hương


Năm mươi năm, một thoáng thôi

Mà sao nỗi nhớ bồi hồi trong tim

Lật trang ký ức lặng tìm

Dáng người năm cũ in chìm trong thơ.


Bảy mươi sách vở đợi chờ

Tú Tài Một ấy, mộng mơ một thời

Nhiều đêm thao thức không ngơi

Chữ vương nét mực, đầy vơi nghĩa tình.


Bảy mốt nắng ấm bình minh

Tú Tài Hai gọi, chính mình vượt qua

Trường xưa, lớp cũ chưa xa

Ve kêu phượng thắm lệ nhòa chia phôi.


Thời gian nước chảy hoa trôi

Xem dòng lưu bút lệ rơi bồi hồi

Một thời áo trắng tinh khôi

Bao nhiêu khát vọng lên ngôi tuổi hồng.


Dẫu đời vạn nẻo đục trong

Chút tình xưa cũ vẫn nồng ý văn

Cảm ơn năm tháng gian truân

Cho ta ký ức mãi gần bên ta."


Vâng, đó là ký ức của những mùa thi. Mỗi khi hè về, trong lòng của chúng ta luôn rộn ràng với những hình ảnh của thi cử. Chúng như những thước phim quay chậm đưa chúng ta trở về miền ký ức xa xăm, cho dù thời gian có bao lâu đi nữa thì chúng cũng như mới vừa hôm qua:

"Năm mươi năm một thoáng thôi

Mà sao nỗi nhớ bồi hồi trong tim."

Hai câu thơ trên đã chứng minh rằng, thời gian không là gì cả so với nỗi nhớ về một thời áo trắng.


Để rồi:

"Lật trang ký ức lặng tìm

Dáng người năm cũ in chìm trong thơ."

Đó là những khoảnh khắc đã, đang, và sẽ theo mỗi chúng ta trên suốt đoạn đường dài trên con đường cõi tạm.


Thi Tú Tài, là những thử thách to lớn đối với những học sinh thời đó. Nó cũng giống như kỳ thi tốt nghiệp phổ thông sau này. Đậu, sẽ tiếp tục con đường học vấn. Rớt, thì sẽ trở thành một quân nhân, mà trước 1975 gọi là đi quân dịch, sau 1975 gọi là đi nghĩa vụ quân sự. Những ngày chờ đợi kết quả thi cử là những ngày dài lo âu của học sinh, và cả cha mẹ, có khi cả xóm. Còn nhớ tác giả đã từng đến trường để dò tên. Trong lúc chờ đợi, Anh cùng bạn bè định nấu ăn, nhưng, tên Anh đã có trên bảng vàng, thế là "nồi canh chua chưa nấu" đã không được nấu cho đến tận bây giờ:


"Bảy Mươi sách vở đợi chờ

Tú Tài Một ấy, mộng mơ một thời."


"Bảy Mốt nắng ấm bình minh 

Tú Tài Hai gọi chính mình vượt qua."

Đó là niềm vui to lớn, là niềm hạnh phúc không chỉ cho cô cậu tú, mà còn cho cả dòng họ, xóm làng.


Thời gian, như đã nói ở trên, không là gì cả so với những ký ức thuở nào. Và hai khổ thơ cuối của bài thơ đã được tác giả chia sẻ cùng chúng ta.


Cám ơn Anh Hoài Hương đã lái con thuyền tuổi ngọc đưa mọi người trở về miền ký ức của lứa tuổi học trò.


Quốc Thái

Wednesday, May 6, 2026

 BUỒN CHO ANH


Có thi nhân không còn nơi vụng võ

Bèn quay sang với bò đỏ đăng bài

Tình ủ dột mỗi ngày cứ lai rai 

Thơ cứ thả chẳng một ai dòm ngó


Thi nhân ơi gốc của ta còn đó

Người Quốc gia chứ chẳng có cộng nô

Buồn cho anh sao lại phải hồ đồ

Đăng thơ với bọn côn đồ cộng sản


Một đôi dòng khuyên anh tâm hãy sáng

Để cho mình luôn xứng đáng nha anh


Quốc Thái

Thursday, April 30, 2026

 Cảm nhận thơ Nguyễn Phi


HOÀI CẢM


Trời Đất sinh ra loài hoa danh mộc

Rực sắc hương rạng rỡ giữa cuộc đời

Mặc thăng trầm thế sự đầy vơi

Luôn toả sáng hiền lành thánh thiện!


Mỗi con người có nỗi niềm riêng

Nặng tâm tư thổn thức với chính mình

Hạ lại về nắng đẹp lung linh

Sao thấy nhớ dòng sông bao cách trở...


Mây gió vờn điệp khúc bơ vơ

Nơi đất khách gửi hồn về cố xứ

Kiếp Phong sương dạn dày đời lữ thứ

Bến sông hồ vương vấn mãi thiết tha.


Cảm ơn Đời, ơn Trời Đất sinh ra

Tự nhiên hương dung hoà trong cõi thế

Giá trị thiêng liêng từ gốc nguồn cội rễ

Say tình người...và, say cả hồn ta!

Thơ Nguyễn Phi

@


Bài thơ Hoài Cảm của tác giả Nguyễn Phi mang đậm triết lý nhân văn. Ngay từ những câu đầu, tác giả đã giới thiệu đến "loài hoa danh mộc" với "sắc hương rạng rỡ". Dẫu "thăng trầm thế sự", thì vẫn "tỏa sáng hiền lành thánh thiện". Từ những câu thơ trên, bằng cách mượn một loài hoa, tác giả đã cho chúng ta thấy được sự tự tin, sự vươn lên trước thử thách cuộc đời của một con người. Để dễ dàng cảm nhận bài thơ này, xin phép tác giả Nguyễn Phi cho Quốc Thái chia bài thơ ra thành bốn khổ thơ. 


Ở khổ thơ thứ nhì, ở hai câu đầu, tác giả Nguyễn Phi đã dùng hình ảnh từ nội tâm của mỗi con người để diễn tả cách sống, cách nghĩ, cách hành xử cho bản thân để hoàn thiện hơn, tốt đẹp hơn.

Hai câu thơ cuối, tác giả đã đưa chúng ta quay trở lại cái thời học sinh qua "hạ lại về", "nắng đẹp", rồi "nhớ dòng sông" một thuở giờ đây "bao cách trở".


Ở khổ kế tiếp là hành trình của một kiếp người. Cho dù có lưu lạc ở bất cứ nơi đâu thì người lữ khách vẫn "gửi hồn về cố xứ". Để rồi từng cái "bến", con "sông", cái "hồ" vẫn "vương vấn mãi thiết tha."


Khổ thơ cuối cùng tác giả đã gởi lời tri ân đến "Đời", "Trời", "Đất", và cuộc sống không vì danh lợi mà bon chen, đánh mất chính mình. Ta hãy là ta dẫu trải qua nhiều gian khổ. Hai câu kết rất đắt giá:

" Giá trị thiêng liêng từ gốc nguồn cội rễ

Say tình người, và....  Say cả hồn ta."


Trên đây chỉ là những cảm nhận của cá nhân Quốc Thái qua bài thơ này. Có thể nó sẽ không đúng với cảm nhận của quý vị vì mỗi người đều có mỗi cảm nhận riêng về tác phẩm mình thưởng thức. Cám ơn tác giả Nguyễn Phi đã gởi đến quý độc giả một tác phẩm giá trị.


Quốc Thái

Wednesday, April 29, 2026

Tản mạn: MỘT ĐỜI NGƯỜI



 Tản mạn: 

MỘT ĐỜI NGƯỜI


Một đời người, người ta tính có một trăm năm. Năm mươi mốt năm, hơn nửa đời người. Năm mươi mốt năm, hơn nửa thế kỷ. Năm mươi mốt năm ắt hẳn đã đủ tâm, trí, lực, và đã đứng vững trên đôi chân của chính mình.


Thật vậy, năm mươi mốt năm đã quá đủ cho một con người học hỏi, xây dựng, và phát triển. Một con người có đủ tài lực thì không cần phải lo sợ những tác nhân bên ngoài. Họ luôn đứng vững trước mọi bão tố phong ba. Họ không cần hằng ngày phải tự ca tụng bản thân, hoặc nhờ những người khác ca tụng mình như một bậc vĩ nhân, như một người thành đạt. Những điều ấy chỉ dành cho những kẻ kém tài, vô dụng, thiếu kiến thức, nhưng nhờ thời thế mà leo lên được trên cao. Những kẻ đi chiếm đoạt tài sản của người khác, rồi lại lo sợ một ngày kia người ta sẽ lấy lại, nên luôn sống trong lo âu và sợ hãi.


Năm mươi mốt năm cũng đủ để một con người chân chính nhận ra cái "chân thiện mỹ", và chọn cho mình một "nhân sinh quan" để từ đó có những suy nghĩ hoàn hảo, và hành động đúng đắn.


Một con người đã đi qua một đoạn đường với hơn năm mươi năm để phát triển. Như đã nói ở trên, nếu có thực tài, họ sẽ không sợ bất cứ điều gì, không sợ người ta dèm pha, nói xấu, không sợ kẻ khác xô đổ mình. Chỉ những kẻ bất tài mới sợ những điều ấy. Mà càng sợ, họ lại càng xây nên những bức tường bao bọc bằng cách tự, hoặc nhờ người khác, đánh bóng tên tuổi mình. Họ luôn dùng cặp mắt láo liên để dòm ngó chung quanh, hễ có một ai đó lên tiếng góp ý xây dựng thì họ chụp mũ liền. Họ không thích ai phê bình họ. Họ chỉ khoái những kẻ nịnh hót họ mà thôi. Bởi thế dù họ chỉ mới có hơn nửa đời, dù có đầy đủ quyền lực, tài chính, sức mạnh, nhưng khi họ nhìn thấy những vị bô lão không một tấc sắt trong tay, không hài lòng với hành động, và việc làm của họ, thì họ bằng mọi cách công kích ngay lập tức từ những lời lẽ thô bỉ đến quyền lực, sức mạnh để hạ nhục, và đánh gục đối phương, dù đối phương chẳng thể nào làm hại đến họ. Những hành động mà ta luôn thấy ở kẻ tiểu nhân, nhưng sẽ không bao giờ thấy được ở người quân tử.


Chèn, không còn bao lâu nữa thì cái thằng tui sẽ bước qua tuổi năm mươi chín rồi, tự nhiên ngồi thơ thẩn cái tuổi năm mươi mốt làm gì ta. Tháng Bảy này tui sẽ leo lên thêm một nấc thang đời, cũng đồng nghĩa với việc trượt xuống một dốc đèo. Sang năm Đinh Mùi thằng tui sẽ đón mừng một cái sinh nhật thật lớn khi chạm đến cộc mốc sáu mươi.


Quốc Thái

Tuesday, April 28, 2026

HÈ SANG

 HÈ SANG


Tuổi ngọc qua rồi mãi vấn vương

Hè sang gợi nhớ cảnh sân trường

Tan giờ bạn hữu Đường thi xướng

Giữa buổi tao mầy Lục bát thương

Đỏ phượng mơ này vang khúc ngưỡng 

Sầu ve mộng đó rõ cung đường

Khi già cảm giác còn đâu ngưỡng

Kỷ niệm đong đầy những gió sương.


Quốc Thái

(bhtl)


HOÀI NIỆM 2

 HOÀI NIỆM 2


Sang hè lại nhớ những mùa thương

Tuổi ngọc ngày xưa giữa góc trường 

Mộng đã dăm lần nhưng chẳng vướng

Mơ từng mấy bận vẫn còn tương

Bây giờ cách biệt muôn ngàn trượng

Bữa ấy rời xa vạn nẻo đường

Hạ mãi nơi lòng trăm ý tưởng

Thương thời trẻ dại trách ngàn phương.


Quốc Thái

(bhhyl)

Ảnh NTL




Saturday, April 25, 2026

NỤ CƯỜI

NỤ CƯỜI


Giữa cuộc sống vô thường

Dẫu bị những tai ương

Nhưng tâm em vẫn sáng

Nụ cười xinh diệu hiền


Em như một nàng tiên

Như chẳng có ưu phiền

Khuôn mặt trông thánh thiện

Tự tại và an nhiên


Quốc Thái 




Friday, April 24, 2026

HÒA BÌNH


 HÒA BÌNH 


Qua chiến tranh mới hiểu được bình yên

Mới hiểu được hòa bình là vô giá

Bao xác thân rơi máu đào khắp ngã

Kẻ thắng người thua ai đã được gì


Đất nước tôi những ngày tháng chia ly

Những tiếng đạn bom những gì đã trải

Có những gia đình bỗng nhiên lại phải

Tan nát cửa nhà vì trái đạn rơi


Tết Mậu Thân cố đô Huế tơi bời

Ai gieo rắc để bao đời nguyền rủa

Đại lộ kinh hoàng pháo bom vây bủa

Bao người ngã gục lệ úa buồng tim


Tiểu học Cai Lậy bỗng chốc đắm chìm

Trẻ em vô tội nằm im bất động

Ai gây nên khổ đau trong cuộc sống

Bởi lương tri đã bị tống đi rồi


Đã qua rồi cuộc chiến đất nước tôi  

Ai đã sống mới biết hồi trân quý

Bởi chiến tranh là một loài ma quỷ

Còn hòa bình là thiên lý muôn thu


Đất nước tôi đã qua những đạn thù

Những khói lửa mịt mù nay đã hết

Năm mốt năm dựng xây chưa hồi kết

Lan tỏa hòa bình đến khắp năm châu.


Quốc Thái

Sunday, April 19, 2026

HOÀI NIẸM

 HOÀI NIỆM 





Bạn nắng về ngang dỡ kẻ mành

Trong nhà cảnh đẹp giống như tranh

Kia hồng đỏ thắm còn bao mộng

Nọ cúc vàng tươi đủ những cành 

Phượng nở sau vườn trông rõ tím

Cây trồng ở chợ ngó toàn xanh

Hè xưa kỷ niệm đùa trên sóng

Tuổi ngọc hồn nhiên mãi ước lành.


Quốc Thái

Saturday, April 18, 2026

LỜI CÁM ƠN


 LỜI CÁM ƠN


Ngày cuối tuần hạnh phúc

Khi nhận được vinh danh

Những công sức đã thành

Từ trang Nhịp Điệu Việt.


Cám ơn đến Edwin 

Cùng nữ sĩ Như Mai

Đã tạo nên điều kiện

Để thi nhân gởi bài.


Xin chúc mừng thi hữu

Những người góp bàn tay

Gởi đi bao thông điệp

Đến toàn thế giới này.


Những tiếng nói thi ca 

Năm châu chung một nhà

Hòa bình và em nhỏ

Chiến tranh hãy tránh xa.


Quốc Thái

Thursday, April 16, 2026

HÃY CHO NHAU

 HÃY CHO NHAU


Cuộc sống lắm rủi nhiều may

Hãy cho nhau những đong đầy yêu thương

Dù xa trăm vạn nẻo đường

Thâm tình gắn bó bốn phương gởi về


Đời người có lắm đam mê

Sẻ chia nhau những bộn bề trần gian

Làm cho cuộc sống thanh nhàn

Từ bi hỷ xả tâm an bội phần


Hãy cho nhau những ân cần

Để cho cuộc sống ngàn lần đẹp hơn

Hãy cho qua những oán hờn

Muôn nhà hạnh phúc thiệt hơn đâu màng


Hãy cho nhau những bình an

Cho nhau tất cả sự nhàn tâm linh

Hãy cho nhau những chân tình

Rời tàu cõi tạm đời mình an nhiên


Quốc Thái








Thursday, April 9, 2026

CHÙM THƠ GỞI ĐĂNG 3 bài


 Bài của tác giả 

Quốc Thái - USA


Lựa chọn 1:

GỞI EM


Gởi em bé nhỏ tương lai

Bao điều thân ái những ngày thương yêu

Đến trường hai buổi sáng chiều

Học hành thành đạt được nhiều điểm cao


Ngày mai tuổi lớn đẹp sao

Môi hường má đẹp ngọt ngào long lanh 

Bao năm đèn sách học hành

Chữ thương chữ nhớ chữ dành mê say


Dẫu qua bao cuộc đắng cay

Dù thêm mấy nẻo đường dài mênh mang

Cũng qua mấy chục thu tàn

Đêm đông chẳng có miên man đợi chờ


Bây giờ góp nhặt vu vơ

Mai sau khôn lớn viết thơ đợi chiều

Thổi vào một chút hương yêu

Tương lai là cả những điều đẹp tươi


Quốc Thái 


Lựa chọn 2:

ƯƠM MẦM THI CA


Những em bé nhỏ con chữ ươm mầm

Đôi mắt hồn nhiên luôn sáng long lanh 

Viết lên cuộc sống này mãi dịu êm

Những câu chữ và em cùng đồng hành

Những bài tình thơ bé nhỏ lặng thầm 

Để ngày mai cuộc đời em vinh hiển

Những bản thi ca là một màu xanh

Trên khắp nẻo đường quê hương hiện diện 

Như bước chân vượt qua những thăng trầm 

Để ngày mai thơ quê Mẹ đẹp thêm

Sánh cùng bạn bè năm châu bốn biển

Các em nhỏ hạnh phúc trong ấm êm


Quốc Thái


Lựa chọn 3:

YÊU THƯƠNG


Hãy giữ lấy yêu thương

Dù trăm vạn nẻo đường

Mong rằng ta vẫn thế

Dẫu có những tai ương.


Quốc Thái

Tuesday, April 7, 2026

NGÀY BẢY THÁNG TƯ





 NGÀY BẢY THÁNG TƯ


Hôm nay ngày Bảy tháng Tư

Đủ đầy sức khỏe rất ư là cần

Bà con hãy nhớ luyện thân

Cho tâm hồn trẻ tinh thần vui an

Hôm nay ngày Bảy ngập tràn

Tháng Tư hạnh phúc vô vàn yêu thương

Nụ cười trên cõi vô thường

Mỗi ngày luôn nở chẳng vương âu sầu


Quốc Thái 

Chúc tất cả bà con cô bác ngày sức khỏe thế giới thiệt là nhiều sức khỏe, vạn an.

ĐÔI DÒNG CẢM TÁC






 ĐÔI DÒNG CẢM TÁC


Thành phố Orlando

Đón ông Tổng Donald

Ngày cuối tuần thứ Bảy

Nhà tôi Ngài ghé vô.


Ông Tổng thống Đô-nồ

Người thích thì hoan hô

Kẻ không ưa chửi bới

Gọi Ông là thứ đồ.


Ông Tổng của Huê Kỳ

Kể ra thật lâm ly

Chẳng mích lòng dân Việt

Mà bị chửi cũng kỳ.


Cả một đám a dua 

Thêm một lũ chó hùa

Cùng leo lên mạng ảo

Dùng lời lẻ chào thua.


Họ thách thức ông Trum 

Dám mang quân tới bùm

Dân Nam sẽ diệt hết

Lính Mỹ chết tùm lum. 


Có nhiều kẻ tiếu lâm 

Chuyện kể nghe mà lầm

Trong đám mây phục kích*

Như hồi trước bảy lăm.


Chuyện đời lắm thị phi 

Nên ông Tổng Huê Kỳ

Dám làm trong suy nghĩ

Vì trọng trách thực thi.


Quốc Thái 

cảm tác sau khi đọc tin trên mạng, cùng những lời bình luận, và thơ

*chuyện máy bay tắt máy núp trong đám mây phục kích chờ máy bay Mỹ tới bay ra bắn hạ. 

(chỉ là thơ thôi)

**

Image for personal use only. It's not related to any other purposes, such as, President, war, political, and more...

Saturday, April 4, 2026

MIỀN QUÊ

 MIỀN QUÊ


Thêm mùa kỷ niệm với miền quê

Dẫu cuộc trần gian khổ tứ bề

Bữa ngự thôn này thăm đất bể

Hôm ngồi xã nọ viếng bờ đê

Cô mèo nũng nịu khi trời xế

Cậu chó mừng vui lúc chủ về

Những bận thu tàn đông ghé trễ

Chuông chùa gõ nhịp khiến lòng mê.


Quốc Thái




Thursday, April 2, 2026

VỊNH CÁI EO


 VỊNH CÁI EO


Bữa đó đưa tàu viếng cái eo

Thăm vùng chiến sự chỗ con đèo

Bên này súng kẹt đồng khô héo

Chốn nọ bom thừa nước chẳng theo

Đẩy tới khi vừa ngay cửa nẻo

Đùa lui lúc chạm đến khung hèo

Tay cầm khúc gỗ mà sao quéo

Mấy bận ra vào chẳng lọt eo.


Quốc Thái 

*cảm tác theo lời mời cùng tấm ảnh của anh Tuan Han

Wednesday, April 1, 2026

SẦU VẠN NỖI


 SẦU VẠN NỖI


Cái thuở rời nhau vạn nỗi sầu

Đêm nằm ngắm cảnh giữa dòng châu

Dăm ngày bỏ xứ hồn cô quạnh

Mấy bữa lìa quê dạ nát nhầu

Lệ cũng khi chiều lưu luyến buổi

Đau vì mỗi sáng đợi chờ ngâu

Người xa để lại lòng nhung nhớ

Tuổi đã hoài mong  bạc mái đầu.


Quốc Thái

Saturday, March 28, 2026

TỔNG GHÉ THĂM



 TỔNG GHÉ THĂM


Hai Tám tháng Ba

Khách ghé thăm nhà

Chuyện trò vui vẻ

Hình kỷ niệm nha


These photos are

just for personal use

They are not related

to any other purposes

Some images was using AI to edit

Friday, March 27, 2026

HỮNG HỜ

 HỮNG HỜ

(nđt)


Đã hết tình duyên vội hững hờ

Thôi thì cất lại những niềm mơ

Bao lời ước hẹn đành dang dỡ

Những buổi gần nhau thật quá mờ

Gói trọn hình em làm nỗi nhớ

Gom đầy dáng nhỏ viết bài thơ

Từ đây cách biệt người đi ở

Thị phố buồn hiu bến đợi chờ.


Quốc Thái



Friday, March 20, 2026

ÁO TRẮNG NỮ SINH



 Picture:  Models Liên Nhi, Liên Nhu, Thiên Thảo, Tố Anh

Photographer: Huy Đạt

Thơ: Quốc Thái  


ÁO TRẮNG NỮ SINH 


Bốn nàng áo trắng thật là xinh

Sắc đẹp tài năng lại nhiệt tình

Nhớ buổi vô trường chờ triết học

Thương ngày đến lớp đợi văn sinh

Dăm lần chọc giận thầy cô giáo

Mấy bữa chơi khăm bạn học mình

Kỷ niệm hôm nào luôn nhớ mãi

Tươi cười rạng rỡ tựa bình minh.


Quốc Thái

Cảm tác nhân xem lại tấm ảnh bốn nữ sinh xinh đẹp

Wednesday, March 18, 2026

THỜI TUỔI NGỌC



 #tuoihoangaymoi2026


THỜI TUỔI NGỌC


Một đời người, có lẽ, vui nhất là thời tuổi ngọc. Lứa tuổi từ 15 đến 18. Đó cũng là lứa tuổi đẹp nhất, nhiều mơ mộng nhất, và cũng thơ mộng nhất.


Còn nhớ, năm tôi học lớp 6 có một cô bạn học từ nơi khác mới đổi về đây và học chung lớp với tôi. Cô bạn học khi đó lạ nước lạ cái nên có phần nhút nhát trước các bạn cùng lớp. Bọn con trai, trong đó tôi, thường hay tỏ vẻ nam nhi chi chí, ga lăng xăng với cô bạn học này. Cả đám con trai vây quanh, nhưng cô bạn lại có cảm tình với tôi nhất, nên dễ dàng trở thành bạn thân, thường hay trò chuyện, trao đổi việc học hành, thỉnh thoảng chở nhau đi ăn chè hay uống nước. Từ tình cảm bạn bè chung lớp, theo năm tháng, bỗng dưng có cảm giác khác lạ giữa hai đứa. Cảm giác nhớ khi không gặp được nhau ở trường. Thật tình mà nói, khi đó đâu biết cảm giác ấy là yêu, cứ nghĩ là chơi thân lâu quá thành ra nhung nhớ vậy thôi. Thuở ấy chúng tôi hay chơi trò đeo mặt nạ, mỗi đứa mỗi loại khác nhau. Tôi thì khoái mặt nạ Batman nên mua một cái về, sau đó vẽ lên giấy bìa cứng rồi cắt ra thành nhiều cái khác nhau. Mỗi cái mặt nạ Batman tôi viết lên đó hai chữ BM, hai chữ cái mà chỉ có tôi và cô bạn học ấy hiểu nghĩa của nó là gì, còn đám bạn thì cứ tưởng đó là viết tắt của chữ Batman. Cái lúc tình cảm bạn bè nó có cái gì đó khang khác, lúc thương lúc nhớ, lúc giận lúc hờn, mà dạo đó siêng đi học dễ sợ luôn. Cái tình cảm kiểu như là "trên tình bạn dưới tình yêu" vậy đó, tình cảm mà nó thiệt đẹp, thiệt thơ mộng, vừa có chút tinh nghịch của tuổi mới lớn, vừa có chút chững chạc của tuổi đã vào đời. Lúc thì cùng nhau chơi đùa như hai đứa con nít, khi lại nói chuyện trầm ngâm như ông bà cụ non. Rồi cái chạm tay đầu tiên làm tim tôi đập loạn nhịp, còn cô bạn học thì mặt đỏ bừng. Hồi đó đi học thường bị bắt phải đeo khăn quàng đỏ, mà chúng tôi thì chẳng đứa nào thích đeo. Mà nhờ đeo khăn quàng mới có trò chơi nghịch ngợm, là nắm một đầu khăn để giựt cho thành nút thắt. Khi khăn đã bị nút thắt thì rất khó tháo ra. Ngày nào chúng tôi cũng chơi trò này, trước khi vào lớp, khi nghỉ giữa tiết, trước khi ra về. Dĩ nhiên nếu không muốn khăn mình bị thắt lại thì một là đối đầu, hai là chạy. Trò chơi đơn giản vậy mà vui lạ. Đến năm học lớp 9 thì mấy bạn học nữ bắt đầu có sự thay đổi trên cơ thể. Trong một lần chơi như thường lệ, tay tôi đã chụp vuột cái khăn quàng và đi thẳng vào ngực áo của cô bạn học. Lúc đó cả hai đều đỏ mặt, cô bạn thì mắc cở chạy đi, còn tôi run như cầy sấy. Một số bạn học nữ cũng bị tình trạng như thế. Rồi cả đám mới nhận ra rằng, mình đã có sự khác biệt. Kể từ đó trò chơi này kết thúc.

Năm sau đó chúng tôi cùng vào lớp 10, cái tình cảm gắn bó bấy lâu nay vẫn y nguyên vậy. Ngoài những lúc học hành cùng nhau thì chúng tôi đi chơi, xem phim, ăn uống, hay ngồi một góc nào đó, hoặc tại nhà bạn ấy tán dóc đủ thứ chuyện không bao giờ hết. Những lần lỡ chạm tay thì tim đập loạn xạ, những lần nói chuyện tiếu lâm cười nghiêng ngửa, những lần lỡ va vào nhau rồi mắc cỡ, những lần chở nhau trên chiếc xe đòn dông mà mùi thơm của da thịt con gái, cùng mùi thơm của tóc luôn làm ngất ngây lòng của thằng con trai mới lớn như tôi.


Cách đây không lâu bạn ấy có gọi điện thoại thăm tôi và nhắc lại những kỷ niệm đẹp của thời tuổi ngọc. Hai chúng tôi trò chuyện với nhau y chang như hồi lúc còn đi học vậy. Cái khung cảnh ngày xưa lại quay trở về trong tâm trí của hai chúng tôi. Cái thuở hồn nhiên, vô tư, vui vẻ, chẳng phân biệt thiệt hơn, chẳng lo âu điều gì. Rồi bỗng dưng nghe tiếng thở dài. Mới đó mà mấy mươi năm đã đi qua, chúng tôi cũng sắp bước qua ngưỡng cửa 60. Đến thời điểm này, cũng đã có nhiều người bạn đã nằm xuống vĩnh viễn bởi nhiều lý do khác nhau. Chúng tôi còn ngồi đây, qua đường dây điện thoại, nhắc lại thời tuổi ngọc, biết được sức khỏe vẫn tốt, là niềm vui và hạnh phúc lắm rồi.


Quốc Thái

Tuesday, March 17, 2026

MỘT CÁNH HOA


 MỘT CÁNH HOA


Một bữa xuân về ở chốn xa

Nhìn mây lại nhớ cảnh quê nhà

Khung trời phố thị mùi hương tỏa

Cảnh vật khu vườn lá đã qua 

Nẻo cũ bây giờ Ban rụng đó

Đường xưa dạo ấy Liễu buông tà

Âu sầu chắc phải nay từ giã

Để mãi như là một cánh hoa.


Quốc Thái

Thursday, March 5, 2026

CHÚC CÁC CHỊ EM họa TL

CHÚC CÁC CHỊ EM

Chúc những cô nàng tận nẻo xa
Chúc luôn hạnh phúc ấm êm nhà
Chúc nhân dáng trẻ hoài xuân sắc
Chúc má môi hường mãi đẹp da
Chúc ở gia đình luôn phước hạnh 
Chúc nơi xã hội được an hòa
Chúc ngày phụ nữ nhiều vui vẻ
Chúc cuộc đời này thật nở hoa.

Quốc Thái




 

Wednesday, March 4, 2026

ĐỆ NHỨT HOA họa TT

ĐỆ NHẤT HOA


Tặng phẩm cho ngày Tám tháng Ba

Hương đồng cỏ nội để lên quà

Hồng gai đỏ thắm nhìn mê lắm

Cúc trắng yêu kiều ngắm thích nha

Cẩm tú cho nàng trông quý phái

Đai châu gởi chị ngó kiêu sa

Còn em phố nhỏ thì anh biếu

Một đóa hoa lòng- ĐỆ NHỨT HOA.


Quốc  Thái




Tuesday, March 3, 2026

VỀ THĂM PHỐ CŨ họa TT

VỀ THĂM PHỐ CŨ

Về thăm phố cũ đêm nay
Gió đùa chim hót đắm say khung trời
Dẫu rằng đi ở muôn nơi
Nhưng lòng vẫn nhớ những lời năm xưa

Thu đông xuân hạ bốn mùa
Gởi thương và nhớ cũng vừa tin nhau
Cuộc đời dù có muôn màu
Bóng hình em vẫn khắc sâu trong lòng

Quốc Thái 













 

TUỔI TUẤT


 TUỔI TUẤT


Ông đây tuổi Tuất rất ngầu

Lão kia tuổi Tuất làm rầu nồi canh

Tối ngày tính chuyện ma lanh 

Lừa trên gạt dưới để dành phần ăn


Ông đây tuổi Tuất công bằng

Vì dân phụng sự với bằng tâm can 

Để toàn nước Mỹ bình an

Mặc người thương ghét tràn lan chốn này


Ông kia tuổi Tuất rất hay

Mượn Cha Mẹ Phật để gây tin người

Nhưng mà tâm địa hỡi ơi

Chẳng thương ai hết ngoài đời hắn đâu


Ông đây tuổi Tuất thật ngầu

Đánh là đánh thẳng chớ đâu e dè

Nhiều người ganh ghét canh me  

Bảo Ông đã phải chạy tè mút luôn


Đúng là một lũ ngu uồn 

Ngồi nơi đáy giếng mà buôn chuyện người

Nói ra cũng thật nực cười

Đọc ba tin nhảm rồi bươi như gà


Quốc Thái

(cảm tác khi đọc status của HTT) 

Ảnh từ ca sĩ Hoang Thanh Truc

CỰU QUÂN NHÂN MỪNG XUÂN



 CỰU QUÂN NHÂN MỪNG XUÂN


Cuối tuần người đẹp về đây

Đầu xuân Bính Ngọ mừng ngày tân niên

Cựu binh gặp gỡ bạn hiền

Tay cùng nhau bắt hàn huyên đủ điều


Đây là người đẹp mến yêu

Cộng đồng phục vụ sớm chiều chẳng than

Việc công dẫu khá gian nan

Nhưng mà luôn vẫn đảm đang chuyện nhà


Chúc cho các chị em ta

Được nhiều hạnh phúc luôn là đẹp xinh

Chúc cho các Bác nhà binh 

Được nhiều sức khỏe an bình yên vui


Quốc Thái 

Ảnh 1 Nina

Ảnh 2 Hoa Hậu Cộng Đồng VN Florida-Mrs. Vietnam Florida 

*từ trái sang phải

Kieu Le Nguyen, Hoa hậu CĐ 2025

Nina Nh, Á hậu 4 CĐ 2026

Cindy Tran, Á hậu 2 CĐ 2026

Chị To Anh Nguyen, đương kim Chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Trung Tâm Florida, Hoa hậu CĐ 2012

TRỞ LẠI THÀNH ĐÔ


 TRỞ LẠI THÀNH ĐÔ


Thành đô trở lại lúc chiều tà

Phố cũ Xuân về lắm kẻ qua 

Trước ngõ rao hàng nghe rộn rã

Trong khu tiếng nhạc tựa đang là

Vài cô gái trẻ vàng đeo khá

Mấy cậu yên hùng xế rú ga

Bính Ngọ quay về mừng Tết đã  

Thành đô trở lại lúc chiều tà.


Quốc Thái