ĐI ĂN CƠM ĐIỆM
"Ba ơi, Chủ nhật rồi, đi ăn cơm điệm nhe." Đó là câu nói của em trai tôi mỗi cuối tuần.
Hồi đó, cứ mỗi Chủ nhật là Ba lái xe chở Mẹ, tôi, và em trai tôi đi ăn tiệm. Em tôi không nói ngọng chữ nào ngoài chữ T. Ngay cả chữ R, TR, em phát âm rất chuẩn. Còn nhớ có lần ghé Bà Tư chơi, Bà nhờ em "Hưng con tới lấy dổ dao (rổ rau) dùm Bà Tư." Em tôi "dạ", rồi chạy đi lấy con dao mang tới cho Bà. Bà Tư nói "hổng phải dao này, dao để ăn đó." Em tôi nói với Bà "tại Bà Tư biểu con lấy dao, còn cái này là rau mà." Bà Tư "tổ cha mày, bắt lỗi Bà Tư nói đớt hả." Vậy mà không hiểu sao, chữ "tiệm", mà em cứ nói là "điệm" không hà.
So với tôi thì em trai tôi bợm hơn nhiều. Hồi nhỏ hai anh em hợp nhau "quậy phá", có lần nhảy nhót trong mùng sao đó, làm cho cái tủ, có cột dây giăng mùng, ngã xuống. Thể là hai anh em ăn đòn. Ba hỏi tôi muốn mấy roi, tôi ngoan ngoãn trả lời bốn, vì thường Ba hay đánh tới mười roi lận. Thế là tôi ăn bốn roi vào mông. Quay sang hỏi em. Em nói một. Nên Ba chỉ đánh một roi thôi hà. Thằng anh bị bốn roi, khóc mếu máo, còn thằng em chỉ một, hổng đau, nên cười khà khà.
Sau này tôi đi học, em hay đón ở đầu ngõ. Một hôm tôi về đến nhà mà vẫn còn khóc. Em hỏi "đứa nào ăn hiếp anh hai, nói đi, em đánh nó cho." Thực ra tôi khóc vì bị chích ngừa và trồng trái trước giờ tan học, đau quá, nên khóc. Số là bữa đó có đoàn chích ngừa ghé trường. Tay chích thuốc cho tôi trước đây làm nghề kéo xe chở hàng mướn, đổi đời, anh ta bỗng dưng thành y sĩ, rồi đi chích thuốc ngừa cho học sinh. Tôi bị anh ta đâm liên tiếp khoảng bốn năm lần thì cây kim, do đầu không còn nhọn nữa, mới ghim vào trong thịt. Lần chích ngừa đó trên tay trái tôi còn để lại vết thẹo cho đến bây giờ. Còn cái lần chích ngừa đó với tên y sĩ tay ngang tôi vẫn không bao giờ quên.
Em tôi đã từ biệt thế gian này và đi về một nơi rất xa bởi căn bệnh sốt xuất huyết. Cũng vì sự kỳ thị mà em không được nhập viện để trị bệnh. Khi em tôi đi xa, mỗi đêm tôi thường nằm mơ thấy em về rủ đi chơi. Tôi đi theo em, nhưng mỗi khi tới đầu ngõ là tôi quay về, nói sợ Mẹ rầy. Giấc mơ ấy cứ lặp lại, mỗi tuần một lần, rồi mỗi tháng, rồi sau đó vài năm thì không còn nữa.
Hôm 17 tháng 7 âm lịch vừa qua là ngày giỗ em. Mâm cơm tưởng nhớ đến em, nhắc chuyện "đi ăn cơm điệm", cùng những kỷ niệm bên đứa em trai vắng số như một hồi ức đẹp về những gì đã qua khi em còn tại thế.
Quốc Thái
*Bài này đúng ra phải đặt tựa EM TÔI, nhưng tôi muốn đặt lời tựa trên như ghi lại một trong những kỷ niệm với em trái của mình




