Tuesday, May 12, 2026

Thơ QB-ThTh MÌNH EM GIỮA TRỜI XUÂN


 MÌNH EM GIỮA TRỜI XUÂN

(nối thơ Quốc Bảo - Thiên Thảo)


Em không cần hoàng tử

Cùng đi dạo công viên

Em chỉ cần váy đỏ

Ngắm nhìn cảnh thần tiên


Một mình em vẫn đẹp

Ngồi ngắm ánh nắng vàng

Tâm hồn luôn thanh thản

Giữa đất trời mênh mông

(Quốc Thái)

*

Em rực rỡ váy đỏ

Giữa nắng nhẹ chiều buông

Không cần ai sánh bước

Vẫn đẹp đến lạ thường


Nếu một ngày gió mỏi

Em muốn tựa bình yên

Xin anh làm khoảng lặng

Để em nghỉ bên hiên

(Michell Thien Thao)

*

Em vui với cuộc sống

Bình yên và lắng đọng

Em vui cùng hoa lá

Dẫu sóng đời mênh mang


Ngày mai chân có mỏi

Không còn muốn phiêu du 

Anh xin làm cơn gió

Cho em tựa vào nha

(QT)

*

Đời trôi trong lặng lẽ

Hoa lá mỉm chi cười

Mặc kệ dòng đời cuộn

Tâm thế vẫn xanh tươi.


Nếu mai chân dừng bước

Mỏi mệt chuyện đường xa

Thì xin làm ngọn gió

Vỗ về những phôi pha.


Chẳng cần câu thề hẹn

Chỉ cần chút tựa nương

Dẫu là cơn gió thoảng

Cũng ấm nẻo trùng dương.

(ThTh)

*

Anh mong làm cơn gió

Dõi theo bước chân em

Nhìn em đùa trong nắng

Nụ cười hiền trên môi


Mai sau trên lối về

Hoa cỏ dưới chân đê

Ngắm nhìn em áo đỏ

Nụ cười thật xinh tươi


Nếu khi nào chân mỏi

Muốn dừng bước phiêu lưu

Thì em ơi hãy nhớ 

Có ngọn gió trong lành.

(QT)

HỒNG TỬ


 HỒNG TỬ


Tình cờ anh gặp em

Một đóa hoa Hồng Tử

Nụ cười trông khả ái

Nhiều người mến kẻ thương.


Qua trang Nhịp Điệu Việt 

Lần đầu tiên anh biết

Em người đa năng thiệt

Giỏi việc xưởng việc nhà. 


Em là một đóa hoa

Mà anh gọi diễm tuyệt

Nụ hồng hoa tha thiết

Trên cõi đường nhân gian.


Em tạo nhiều bức ảnh

Chân dung thi hữu mình

Mỗi người nhận quà quý

Đôi mắt cười lung linh.


Cám ơn em Hồng Tử

Đã cùng bón sân vườn

Cho nhà Nhịp Điệu Việt 

Mỗi ngày thêm đẹp hơn.


Quý ở em cái tình

Mến nụ cười thật xinh

Thương người em bé nhỏ

Vì bạn thơ nhiệt tình.


Quốc Thái

CÔNG ƠN họa TL


 CÔNG ƠN


Vì ơn dưỡng dục của hôm nào

Dạy dỗ sinh thành gắn khổ lao

Những buổi luôn cần ba mẹ níu 

Nhiều đêm khó ngủ sữa cơm trào

Tình cha tỏa sáng như trời rộng

Nghĩa tử êm nồng tựa núi cao

Nguyện sẽ là con hiền hiếu thảo

Ngày mai rạng rỡ giấc mơ chào.


Quốc Thái

Friday, May 8, 2026

CHÙM THƠ MẸ


 Bài Quốc Thái, USA


1.chủ đề 1


MẸ


Mẹ như vì sao sáng

Mẹ là ánh nắng hồng

Mẹ như một dòng sông

Thương con, thương cả đời

Mong Mẹ, mong luôn khỏe

Ước Mẹ, ước Mẹ vui 

Bình an trong từng phút

Sức khỏe trong tầm tay

Mẹ tuyệt vời, tuyệt vời

Mẹ đẹp nhất trần gian.


Quốc Thái


2.chủ đề 2

Viết theo thể LA GAONESA


TÌNH MẸ BAO LA


Những bà Mẹ như con sóng lặng thầm

Giữa dòng đời như ánh nắng long lanh 

Mẹ như tằm nào quản ngại ngày đêm

Cho con, cho con an vui học hành

Để tương lai như ánh sáng vươn tầm 

Mong ngày mai cuộc đời con vinh hiển

Tấm lòng của Mẹ rộng như biển xanh

Những đứa con ngoan thành công hãnh diện 

Bước chân vào đời vượt những thăng trầm 

Để tình thương của Mẹ được đẹp thêm

Dẫu có đi xa năm châu bốn biển

Mẹ mãi vì con hạnh phúc ấm êm


Quốc Thái


3.chủ đề 3

Micropoem


ĐỜI MẸ


Mẹ một đời vất vả

Nuôi cả một đàn con

Mẹ là nguồn suối mát

Mẹ như vầng thái dương.


Quốc Thái

Thursday, May 7, 2026

CẢM NHẬN THƠ HOÀI HƯƠNG



 Cảm nhận thơ Hoài Hương


#binhvanthoNM


Quý anh chị em Ngày Mới thân mến,


Thứ Sáu một lần nữa lại quay về với chúng ta. Với những người làm việc theo giờ hành chánh ở Mỹ, thì đây là ngày làm việc cuối tuần. Với những ai yêu thích văn thơ trên Ngày Mới, thì hôm nay, là lúc chúng ta cùng nhau đọc thơ văn của các tác giả thân thương.


Tháng Năm là tháng của thi cử, tháng của mùa hè. Ai trong chúng ta cũng đã từng trải qua lứa tuổi học sinh nhiều mơ mộng, những lần thi căng thẳng, những buổi chia tay ngậm ngùi đầy nước mắt.

Cũng trên tinh thần đó, nhiều tác phẩm về tuổi học trò ra đời. Một trong những tác giả mà QT rất mến mộ, đó là tác giả Hoai Huong. Thơ văn của Anh luôn lôi cuốn người đọc. Với lối dùng chữ không cầu kỳ, Anh luôn để lại những dấu ấn sâu đậm trong lòng độc giả.

Hôm nay Bảo Quốc Thái xin mời quý anh chị em đọc một bài thơ vừa mới ra lò còn nóng hổi của Anh Hoài Hương dưới đây:


  "Năm 1970 là năm cậu học trò Trần Quang Lang bước vào kỳ thi TÚ TÀI I, và năm 1971 tiếp tục dự thi TÚ TÀI II. Những tháng năm ấy đã đi qua với biết bao cảm xúc; giờ ngoảnh lại, lòng vẫn còn rưng rưng một nỗi nhớ không nguôi.


KÝ ỨC MÙA THI 

Hoài Hương


Năm mươi năm, một thoáng thôi

Mà sao nỗi nhớ bồi hồi trong tim

Lật trang ký ức lặng tìm

Dáng người năm cũ in chìm trong thơ.


Bảy mươi sách vở đợi chờ

Tú Tài Một ấy, mộng mơ một thời

Nhiều đêm thao thức không ngơi

Chữ vương nét mực, đầy vơi nghĩa tình.


Bảy mốt nắng ấm bình minh

Tú Tài Hai gọi, chính mình vượt qua

Trường xưa, lớp cũ chưa xa

Ve kêu phượng thắm lệ nhòa chia phôi.


Thời gian nước chảy hoa trôi

Xem dòng lưu bút lệ rơi bồi hồi

Một thời áo trắng tinh khôi

Bao nhiêu khát vọng lên ngôi tuổi hồng.


Dẫu đời vạn nẻo đục trong

Chút tình xưa cũ vẫn nồng ý văn

Cảm ơn năm tháng gian truân

Cho ta ký ức mãi gần bên ta."


Vâng, đó là ký ức của những mùa thi. Mỗi khi hè về, trong lòng của chúng ta luôn rộn ràng với những hình ảnh của thi cử. Chúng như những thước phim quay chậm đưa chúng ta trở về miền ký ức xa xăm, cho dù thời gian có bao lâu đi nữa thì chúng cũng như mới vừa hôm qua:

"Năm mươi năm một thoáng thôi

Mà sao nỗi nhớ bồi hồi trong tim."

Hai câu thơ trên đã chứng minh rằng, thời gian không là gì cả so với nỗi nhớ về một thời áo trắng.


Để rồi:

"Lật trang ký ức lặng tìm

Dáng người năm cũ in chìm trong thơ."

Đó là những khoảnh khắc đã, đang, và sẽ theo mỗi chúng ta trên suốt đoạn đường dài trên con đường cõi tạm.


Thi Tú Tài, là những thử thách to lớn đối với những học sinh thời đó. Nó cũng giống như kỳ thi tốt nghiệp phổ thông sau này. Đậu, sẽ tiếp tục con đường học vấn. Rớt, thì sẽ trở thành một quân nhân, mà trước 1975 gọi là đi quân dịch, sau 1975 gọi là đi nghĩa vụ quân sự. Những ngày chờ đợi kết quả thi cử là những ngày dài lo âu của học sinh, và cả cha mẹ, có khi cả xóm. Còn nhớ tác giả đã từng đến trường để dò tên. Trong lúc chờ đợi, Anh cùng bạn bè định nấu ăn, nhưng, tên Anh đã có trên bảng vàng, thế là "nồi canh chua chưa nấu" đã không được nấu cho đến tận bây giờ:


"Bảy Mươi sách vở đợi chờ

Tú Tài Một ấy, mộng mơ một thời."


"Bảy Mốt nắng ấm bình minh 

Tú Tài Hai gọi chính mình vượt qua."

Đó là niềm vui to lớn, là niềm hạnh phúc không chỉ cho cô cậu tú, mà còn cho cả dòng họ, xóm làng.


Thời gian, như đã nói ở trên, không là gì cả so với những ký ức thuở nào. Và hai khổ thơ cuối của bài thơ đã được tác giả chia sẻ cùng chúng ta.


Cám ơn Anh Hoài Hương đã lái con thuyền tuổi ngọc đưa mọi người trở về miền ký ức của lứa tuổi học trò.


Quốc Thái

Wednesday, May 6, 2026

BUỒN CHO ANH


 BUỒN CHO ANH


Có thi nhân không còn nơi vụng võ

Bèn quay sang với bò đỏ đăng bài

Tình ủ dột mỗi ngày cứ lai rai 

Thơ cứ thả chẳng một ai dòm ngó


Thi nhân ơi gốc của ta còn đó

Người Quốc gia chứ chẳng có cộng nô

Buồn cho anh sao lại phải hồ đồ

Đăng thơ với bọn côn đồ cộng sản


Một đôi dòng khuyên anh tâm hãy sáng

Để cho mình luôn xứng đáng nha anh


Quốc Thái

Thursday, April 30, 2026

Cảm nhận thơ Nguyễn Phi


 Cảm nhận thơ Nguyễn Phi


HOÀI CẢM


Trời Đất sinh ra loài hoa danh mộc

Rực sắc hương rạng rỡ giữa cuộc đời

Mặc thăng trầm thế sự đầy vơi

Luôn toả sáng hiền lành thánh thiện!


Mỗi con người có nỗi niềm riêng

Nặng tâm tư thổn thức với chính mình

Hạ lại về nắng đẹp lung linh

Sao thấy nhớ dòng sông bao cách trở...


Mây gió vờn điệp khúc bơ vơ

Nơi đất khách gửi hồn về cố xứ

Kiếp Phong sương dạn dày đời lữ thứ

Bến sông hồ vương vấn mãi thiết tha.


Cảm ơn Đời, ơn Trời Đất sinh ra

Tự nhiên hương dung hoà trong cõi thế

Giá trị thiêng liêng từ gốc nguồn cội rễ

Say tình người...và, say cả hồn ta!

Thơ Nguyễn Phi

@


Bài thơ Hoài Cảm của tác giả Nguyễn Phi mang đậm triết lý nhân văn. Ngay từ những câu đầu, tác giả đã giới thiệu đến "loài hoa danh mộc" với "sắc hương rạng rỡ". Dẫu "thăng trầm thế sự", thì vẫn "tỏa sáng hiền lành thánh thiện". Từ những câu thơ trên, bằng cách mượn một loài hoa, tác giả đã cho chúng ta thấy được sự tự tin, sự vươn lên trước thử thách cuộc đời của một con người. Để dễ dàng cảm nhận bài thơ này, xin phép tác giả Nguyễn Phi cho Quốc Thái chia bài thơ ra thành bốn khổ thơ. 


Ở khổ thơ thứ nhì, ở hai câu đầu, tác giả Nguyễn Phi đã dùng hình ảnh từ nội tâm của mỗi con người để diễn tả cách sống, cách nghĩ, cách hành xử cho bản thân để hoàn thiện hơn, tốt đẹp hơn.

Hai câu thơ cuối, tác giả đã đưa chúng ta quay trở lại cái thời học sinh qua "hạ lại về", "nắng đẹp", rồi "nhớ dòng sông" một thuở giờ đây "bao cách trở".


Ở khổ kế tiếp là hành trình của một kiếp người. Cho dù có lưu lạc ở bất cứ nơi đâu thì người lữ khách vẫn "gửi hồn về cố xứ". Để rồi từng cái "bến", con "sông", cái "hồ" vẫn "vương vấn mãi thiết tha."


Khổ thơ cuối cùng tác giả đã gởi lời tri ân đến "Đời", "Trời", "Đất", và cuộc sống không vì danh lợi mà bon chen, đánh mất chính mình. Ta hãy là ta dẫu trải qua nhiều gian khổ. Hai câu kết rất đắt giá:

" Giá trị thiêng liêng từ gốc nguồn cội rễ

Say tình người, và....  Say cả hồn ta."


Trên đây chỉ là những cảm nhận của cá nhân Quốc Thái qua bài thơ này. Có thể nó sẽ không đúng với cảm nhận của quý vị vì mỗi người đều có mỗi cảm nhận riêng về tác phẩm mình thưởng thức. Cám ơn tác giả Nguyễn Phi đã gởi đến quý độc giả một tác phẩm giá trị.


Quốc Thái