ĐỌC VĂN CỦA tác giả Ngoc Du Pham
Trong các tác giả viết văn trên Ngày Mới, ngoài Anh Tuấn Nguyễn, Anh Hoài Hương, Jen, Hương Mùa Thu, tôi còn thích đọc tản văn của Chị Thái Lý, và Chị Ngọc Du, bởi lối viết giản dị, gần gũi, câu từ dễ đi vào lòng người. Hôm nay QT xin mạn phép giới thiệu lại một bài viết rất gần gũi với cư dân miền Tây, đó là chuyện "đi cầu cá", và chuyện "bà xẹt", hay còn gọi là "ma trơi".
Tôi thích đọc những tác phẩm do Chị Ngọc Du viết, có lẽ, Chị cũng là người dân miền Tây giống tôi. Văn phong của Chị, như đã nói ở trên, rất gần gũi, và dễ đi vào lòng người, cũng như để lại nhiều ấn tượng cho độc giả bởi sự pha trò dí dõm trong câu chữ của Chị.
Chị là dân Sađec, cũng như tôi là dân Long Xuyên, khi mới về miền quê, sẽ có rất nhiều bỡ ngỡ. Những câu chuyện dở khóc dở cười khi đi "cầu khỉ", đi "cầu cá vồ" (hay cá dồ) của dân thành thị, và chúng luôn là nỗi ám ảnh của dân ở chợ.
Ở quê luôn có những câu chuyện được đồn miệng và lưu truyền từ đời này sang đời khác, mà chuyện "đốm lửa trong đêm" của Chị là một ví dụ điển hình. Một "đốm lửa" xẹt trong đêm, được cho là "bà xẹt", là điều không nên, nên hễ thấy, là phải chạy vô nhà, nếu không thì.....sẽ gặp điều không may, v.vv. Chuyện "đi cầu" của Chị, cũng là một câu chuyện thật mà chỉ bằng những từ ngữ đơn giản, Chị đã dẫn độc giả đi thăm viếng cái "cầu" mà ai mới "đi" lần đầu không khỏi hú hồn.
Bây giờ xin mời quý anh chị em đọc lại câu chuyện dưới đây nha
*
Mình vốn là một cô gái sinh ra và lớn lên ở Sađec. Không phồn hoa đô thị nhưng dù sao đường xá, điện nước và mọi sinh hoạt vẫn đầy đủ và rất tốt. Lấy chồng, về miền quê với bao điều mới mẻ, từ cách đi đứng sinh hoạt đều lạ lẫm. Cái gì mình cũng phải tập, phải học để thích nghi. Nên có bao nhiêu chuyện dở cười dở khóc các bạn ạ. Giờ mình kể lại chủ yếu để nhớ, để vui và cũng để các bạn trẻ sau này hiểu được cuộc sống của miền quê thời bao cấp ( những năm đầu sau giải phóng ). Mình không khoe mình tài giỏi, nếu có thì chỉ là nói vui thôi. Vì so với người dân nơi đó, mình dở ẹt và thua xa lắc. Không biết lội, không biết leo cây, không biết bơi xuồng, không biết đi cầu khỉ .v.v... Ôi không biết đủ thứ. Mong các bạn đừng hiểu lầm mình nhé. Nhưng dẫu sao đó cũng là quá trình hòa nhập đầy nụ cười nước mắt và lắm gian nan của mình. Những kỷ niệm vui buồn mà mình luôn nhớ ...
Hôm nay kể cho các bạn nghe những chuyện ngăn ngắn thôi. Và có chuyện tới giờ vẫn là dấu hỏi trong mình. Mình không bịa nhé. Toàn chuyện có thật mà mình đã làm và đã chứng kiến.
ĐỐM LỬA TRONG ĐÊM.
Bây giờ, về miền quê mình cũng sẽ hiếm gặp các cây cầu cá. Là cầu mà hôm trước trên trang mình đã có bài viết và rất nhiều bình luận vui. Nào là ... nhà mát, khách sạn đầy sao, rồi ...ui, đủ tên gọi và đủ mỹ từ. Nói vậy thì các bạn biết rồi nhé.
Hôm đó, khoảng tầm hơn 6 giờ tối. Ở quê thời đó còn vắng vẻ lắm, nhà này cách nhà kia cả khoảng vườn rộng. Đất rộng người thưa mà. Mà vì đất rộng nên cầu cũng làm ở ao hơi xa nhà cho sạch sẽ. Lúc mới về, đi cầu này là nỗi khổ của mình các bạn ạ. Trống trãi quá không quen. Nên cứ ... phải nín, nín đến lúc không chịu nỗi mới thôi. Và thường mình đi ban ngày. Ban đêm vắng vẻ sợ lắm. Nhưng rồi một hôm, vừa sụp tối chợt ... không chịu nỗi. Hic hic. Ác thiệt chớ. Cứ cố mà không được đành ... liều. Ừ! Ta đây chẳng sợ. Má vẫn ngồi nhặt bông cỏ trong gạo ở nhà bếp. Ba đã vô mùng. Mấy đứa em lại xóm chơi. Chồng chưa về. Mình cầm đèn dầu trứng vịt ra sau hè. Ngồi xuống, nhìn lên trời. Ô, trăng đã lên khỏi đầu, sáng vằng vặc. Cả những ngôi sao lấp lánh thật đẹp. Lo ngắm trời ngắm sao nên quên sợ các bạn ạ.
Đang định làm thơ, thì từ ngọn gáo đầu vườn một đốm lửa thật to. Gọi đốm không đúng. Phải nói là ... là gì nhỉ, vì nó to theo mình ước bằng cái thúng giê, to lắm. Đỏ rưc và xẹt thật nhanh ra sau vườn. Nhanh đến nỗi mình chưa kịp sợ và chẳng kịp la thì đã mất hút. Đến lúc chẳng thấy gì cả mình mới quíu nè. Ngồi chết trân mà réo má. Má. Má ơi ... Má chồng hỏi vọng ra: gì vậy vợ thằng Tâm? Mình không nói được gì mà cứ tiếp tục réo: Má ơi Má ơi ra đây nè. Má bưng đèn chạy ra, hỏi: gì vậy? Mình cứ chỉ tay ra sau vườn ú ớ. Má hỏi: rắn hả gì? Mình cũng cứ lắc đầu. Sợ đến nỗi hàm răng đánh bò cạp. Một chút hoàn hồn, mình mới kể cho Má nghe. Má nghe xong xem chừng cũng sợ, kêu mình: thôi lẹ vô. Dặn mình không được la lớn nữa nghe. Vô nhà, Má nói chắc ... Bà xẹt. Mai mốt gặp không có la nghe không. Hổng nên.
Lúc này mình mới hoàn hồn. Bà xẹt là sao nhỉ? Mình bắt đầu lôi mớ kiến thức hỗn độn của mình ra và suy nghĩ. À! Nhớ rồi. Mình vừa đọc trong sách hôm trước có nói về thiên thạch. Chắc là nó rồi. Chứ Bà xẹt là gì?
Tối chồng về, mình thủ thỉ kể và cũng nói mình nghĩ đó là thiên thạch. Anh cũng đồng tình. Thế là sáng hôm sau mình nhắm hướng nó rớt xuống mà đi tìm. Đi tới đi lui lục lọi trong vườn chẳng thấy gì cả. Cứ tưởng tượng nó to vậy rớt xuống thế nào cũng lún đất. Ừ mà may nghe, nếu lúc đó nó trúng mình thì sao nhỉ? Tìm tới lúc ba chồng đi đồng về, hỏi: bây làm gì đó vợ thằng T? Mình trả lời: dạ con tìm cái cục hồi tối ( vì Má có kể cho Ba nghe ). Ba chồng la: bây kiếm tới cóc mọc râu. Có cái gì đâu mà kiếm. Vô đi con ơi.
Thôi. Vô thôi. Vì cũng mệt lắm rồi. Ước tìm xem thiên thạch nó ra làm sao mà đành thua. Nhưng mình ấm ức tới giờ các bạn ạ. Đó là gì? Chính mắt mình thấy rõ ràng. Sợ cứng họng luôn mà. Có ai giải đáp théc méc này được không vậy ta?
Thấy chưa, về miệt vườn mình khám phá nhiều chuyện hy hữu. Vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng dù đã tìm hiểu thêm trên sách báo nữa. Phải gọi là ... kỷ niệm cầu cá quê ta. Hihi.
Ngoc Du Pham.
Thân mến chúc tất cả quý anh chị em và gia đình cuối tuần vui vẻ. Chúc những anh chị em, bạn bè ở Mỹ có một ngày lễ Lao động thật ấm cúng bên những người thân yêu.
Quốc Thái
Ảnh Ndp
#binhthovanNM




