Tuesday, September 1, 2026

 ĐI ĂN CƠM ĐIỆM


"Ba ơi, Chủ nhật rồi, đi ăn cơm điệm nhe." Đó là câu nói của em trai tôi mỗi cuối tuần.


Hồi đó, cứ mỗi Chủ nhật là Ba lái xe chở Mẹ, tôi, và em trai tôi đi ăn tiệm. Em tôi không nói ngọng chữ nào ngoài chữ T. Ngay cả chữ R, TR, em phát âm rất chuẩn. Còn nhớ có lần ghé Bà Tư chơi, Bà nhờ em "Hưng con tới lấy dổ dao (rổ rau) dùm Bà Tư." Em tôi "dạ", rồi chạy đi lấy con dao mang tới cho Bà. Bà Tư nói "hổng phải dao này, dao để ăn đó." Em tôi nói với Bà "tại Bà Tư biểu con lấy dao, còn cái này là rau mà." Bà Tư "tổ cha mày, bắt lỗi Bà Tư nói đớt hả." Vậy mà không hiểu sao, chữ "tiệm", mà em cứ nói là "điệm" không hà.


So với tôi thì em trai tôi bợm hơn nhiều. Hồi nhỏ hai anh em hợp nhau "quậy phá", có lần nhảy nhót trong mùng sao đó, làm cho cái tủ, có cột dây giăng mùng, ngã xuống. Thể là hai anh em ăn đòn. Ba hỏi tôi muốn mấy roi, tôi ngoan ngoãn trả lời bốn, vì thường Ba hay đánh tới mười roi lận. Thế là tôi ăn bốn roi vào mông. Quay sang hỏi em. Em nói một. Nên Ba chỉ đánh một roi thôi hà. Thằng anh bị bốn roi, khóc mếu máo, còn thằng em chỉ một, hổng đau, nên cười khà khà.


Sau này tôi đi học, em hay đón ở đầu ngõ. Một hôm tôi về đến nhà mà vẫn còn khóc. Em hỏi "đứa nào ăn hiếp anh hai, nói đi, em đánh nó cho." Thực ra tôi khóc vì bị chích ngừa và trồng trái trước giờ tan học, đau quá, nên khóc. Số là bữa đó có đoàn chích ngừa ghé trường. Tay chích thuốc cho tôi trước đây làm nghề kéo xe chở hàng mướn, đổi đời, anh ta bỗng dưng thành y sĩ, rồi đi chích thuốc ngừa cho học sinh. Tôi bị anh ta đâm liên tiếp khoảng bốn năm lần thì cây kim, do đầu không còn nhọn nữa, mới ghim vào trong thịt. Lần chích ngừa đó trên tay trái tôi còn để lại vết thẹo cho đến bây giờ. Còn cái lần chích ngừa đó với tên y sĩ tay ngang tôi vẫn không bao giờ quên.


Em tôi đã từ biệt thế gian này và đi về một nơi rất xa bởi căn bệnh sốt xuất huyết. Cũng vì sự kỳ thị mà em không được nhập viện để trị bệnh. Khi em tôi đi xa, mỗi đêm tôi thường nằm mơ thấy em về rủ đi chơi. Tôi đi theo em, nhưng mỗi khi tới đầu ngõ là tôi quay về, nói sợ Mẹ rầy. Giấc mơ ấy cứ lặp lại, mỗi tuần một lần, rồi mỗi tháng, rồi sau đó vài năm thì không còn nữa.


Hôm 17 tháng 7 âm lịch vừa qua là ngày giỗ em. Mâm cơm tưởng nhớ đến em, nhắc chuyện "đi ăn cơm điệm", cùng những kỷ niệm bên đứa em trai vắng số như một hồi ức đẹp về những gì đã qua khi em còn tại thế.


Quốc Thái 

*Bài này đúng ra phải đặt tựa EM TÔI, nhưng tôi muốn đặt lời tựa trên như ghi lại một trong những kỷ niệm với em trái của mình

 Người ơi có nhớ hay không

Ngày chia tay ấy vẫn mong trở về

Nhưng rồi cách biệt sơn khê

Vì cơm áo gạo lời thề đã quên


Mỗi ngày tên vẫn gọi tên

Nhưng mà xa quá chẳng bên nhau rồi

Tình này đành cất lại thôi

Vô duyên không phận bồi hồi xót xa


Đại dương rộng lớn bao la 

Đôi bờ cách biệt giữa ta với người

Mỗi ngày môi vẫn mỉm cười

Dần theo năm tháng nét tươi chẳng còn


Bây giờ môi đã hết son

Người xa như bóng núi non chập chùng 

Giấc mơ tao ngộ tương phùng

Thôi đành xếp lại chôn cùng tháng năm

Monday, August 31, 2026

LẦN ĐẦU GẶP EM

 LẦN ĐẦU GẶP EM


Đó là một ngày đẹp trời khi máy bay của chúng tôi vừa đáp xuống phi trường Bangkok.


Chúng tôi tình cờ gặp nhau tại sân bay Tân Sơn Nhứt trong lúc làm thủ tục xuất cảnh. Khi đó chỉ nhìn nhau và chào chứ chưa nói câu gì.


Tại Bangkok chúng tôi đã có dịp làm quen, trò chuyện, và kết thân. Mấy ngày ở Bangkok tự nhiên vui hẳn lên, bởi có người cùng đồng hành và trò chuyện.


Sau đó chúng tôi cùng nhau sang Mỹ. May mắn thay, hai chúng tôi lại ở cùng thành phố. Để rồi từ đó sự thân thiết càng gắn chặt nhau hơn.


Quốc Thái



Thursday, August 27, 2026

THỦ ĐÔ NAM VANG


 THỦ ĐÔ NAM VANG


Cuối thập niên 80s gia đình tôi cùng gia đình Cô Năm tôi sang Nam Vang sinh sống và làm ăn. Gia đình tôi gồm Ba Mẹ và tôi, còn gia đình Cô thì có Cô Dượng, chị Hằng, và anh Tý Sún.


Nam Vang thuở ấy, nếu so với Saigon thì xe hơi nhiều hơn, đường phố rộng hơn, nhà cửa được cất rất đều nhau, chứ không cái cao cái thấp, cái to cái nhỏ như bên mình. Chỉ có điều duy nhất làm mất vẻ mỹ quan là những đống rác to tổ bố tọa lạc ở đầu những con hẻm.


Khi đến Nam Vang, gia đình tôi mở quán cà phê, còn Cô Năm mở tiệm ăn. Hai quán liền kề nhau, buôn bán cũng khá đông khách. Ở đây, các quán đều mở nhạc trước 1975, khách mê nhứt là tiếng hát Chế Linh, Thanh Tuyền, Giao Linh. Thông thường khách chỉ ghé vào quán khi nghe được những bài hát từ các ca sĩ này. Có khi khách ngồi lâu, chiếm chỗ, thì chủ quán phải tắt nhạc, khách mới rời đi.


Ở thành phố này không lâu, tôi có được một vài người bạn Việt Nam, cùng bạn bản xứ. Có một người bạn bản xứ và tôi khi giao tiếp nhau thường nói ba thứ tiếng Việt, Cambodian, và tiếng Anh cùng lúc, bởi tôi đang học tiếng Cambodian và English, còn bạn đang học tiếng Vietnamese và English, và đó là cách tốt nhất để vừa học vừa thực hành.


Có những ngày rảnh rỗi, tôi cùng mấy người bạn lang thang khắp thành phố Nam Vang, có khi vào xem phim Việt Nam nhưng đã được lồng tiếng Cambodian. Khi đó chúng tôi hay đùa "diễn viên Việt nói tiếng Miên giỏi quá."


Do có cùng sở thích nghe và viết lại các bản nhạc Việt trước 1975, nên tôi và một cô bạn, người Việt gốc Hoa sống ở Nam Vang từ nhỏ, trở nên thân nhau. Chúng tôi chỉ xem nhau như hai người bạn. Thế nhưng gia đình bạn ấy cấm không cho chúng tôi giao tiếp nhau. Có hôm anh của cô ấy còn kéo theo cả đám thợ chặn đường đòi đánh tôi. Lý do họ đưa ra là không cùng đẳng cấp. Gia đình đó làm nghề cơ khí, và có cơ ngơi ở xứ này, nên chê tôi không xứng đáng. Có tên "đàn em" còn lớn giọng "cô ấy là con ông chủ đó." Ủa, tôi cũng là con ông chủ mà....


Đầu thập niên 90s tôi rời xứ Chùa Tháp trở về Vn để làm thủ tục đi Mỹ, bỏ lại tất cả những vui buồn để chuẩn bị cho cuộc sống mới.


Quốc Thái

Wednesday, August 26, 2026

CHUYỆN BÊN ĐỜI


 CHUYỆN BÊN ĐỜI


Trong đời, luôn có những câu chuyện mà chúng sẽ theo ta đến hết đoạn đường cõi tạm. Có nhiều câu chuyện nằm sâu trong ký ức, nhưng khi có điều kiện, thì chúng sẽ quay trở về.


Còn nhớ, lúc tôi gần tốt nghiệp, Cậu Hai, cậu ruột tôi, hứa sẽ đưa tôi vào làm ở công ty của Cậu trên Sài Gòn. Nhưng vài tháng trước khi tôi ra trường, công ty Cậu đóng cửa, nên giấc mơ làm dân Sài Gòn của tôi cũng tan thành mây khói. Lúc đó Cậu hứa sẽ tặng tôi chiếc xe, và chính tay Cậu mang về quê để tặng tôi. Nhận xe từ Cậu mà tôi không cầm được nước mắt.


Giấc mơ lên Sài Gòn đã khép lại. Tôi lại được Cậu Hai, Cậu là con ÔB Út, là em bạn dì ruột với Mẹ, đưa tôi vào làm việc ở Phòng Công nghiệp, nơi Cậu đang làm việc. Đây cũng là công ty đầu tiên kể từ khi tôi bước chân vào đời.


Mỗi ngày làm việc tám tiếng, thời gian rảnh, tôi chạy ra chợ Long Xuyên phụ giúp Mẹ buôn bán. Dạo đó bán hàng cũng vui lắm. Khi có khách đến mua hàng, thì mình phải giới thiệu sản phẩm, rồi kỳ kèo giá cả, thêm bớt này nọ. Dân chợ gọi là "ca bài ca con cá". Cho nên, mỗi khi bán được hàng, anh chàng đối diện hay chọc "vậy là Bảo ca bài ca con cá thành công rồi hé." Vậy đó, cuộc sống cứ êm đềm trôi qua. Sáng 9 chiều 5 ở công ty, ra chợ phụ Mẹ khi xong việc ở công ty. Tụ tập bạn bè dạo phố đêm Long Xuyên, cà phê.... 


Ngôi chợ nơi Mẹ tôi buôn bán có mấy người đi buôn hàng ở Nam Vang. Một hôm cô bán hàng xéo bên Mẹ nhờ tôi mang thơ đến Sở CA An Giang. Tôi tiện đường nên nhận lời. Giao thơ, đi công việc xong, tôi quay về chợ. Khi về gần đến chỗ Mẹ thì thấy có khá nhiều CA ở đó. Thì ra, cô bán hàng gởi thơ cho hay có hàng về. Cũng may, hôm đó vì lý do gì đó mà hàng không về đúng hẹn, chứ nếu không thì chuyến đó người ta lỗ sặc gạch, còn tôi thì sém chút gián tiếp đập bể chén cơm của người ta rồi. Từ đó về sau, mỗi khi cô ấy nhờ đưa thơ tôi đều tìm cách từ chối. Và đó cũng là một bài học mà tôi mang theo suốt đời.


Ngồi viết lại những câu chuyện này trong lúc trời mưa tầm tả bên ngoài, những ký ức của lứa tuổi hai mươi như những khúc phim của một thời ở quê lại quay trở về với đủ mọi vui buồn của cuộc sống.


Quốc Thái

Tuesday, August 25, 2026

ĐI HỌC


 ĐI HỌC


Chiều đến trường đón thằng cháu học lớp 12 tan học. Trong lúc chờ, tôi nhìn thấy mấy cô cậu học sinh lớp 12 đứng bên những chiếc xe trò chuyện về chiếc xe của mình. Nhìn cảnh tượng này làm tôi nhớ lại thời sinh viên. Dạo đó chúng tôi cũng đậu xe gần nhau, và mỗi khi tan trường là tụ lại nói chuyện trước khi ra về. Rồi tôi lại nghĩ, mấy đứa ở đây sướng thiệt, mới lớp 12 đã có xe hơi lái đi rồi. Sau đó nhủ thầm, hồi tôi học lớp 12, cũng có nhiều bạn chạy Honda đi học chớ bộ.


Nhớ lại thời sinh viên nó gian nan làm sao. Dường như mỗi ngày tôi đều ra đường từ sáng sớm, và về nhà lúc gần nửa đêm. Mỗi ngày tôi lái xe gần trăm dặm để đi học và đi làm. Học buổi sáng thì làm buổi chiều, và ngược lại. Hồi đó tôi học về Medical mới ghê, nội cái tra tự điển Việt Anh, Anh Việt, và tự điển Medical không thôi là đủ phê rồi. Mỗi ngày tôi vào lớp sớm để ngồi đầu bàn, và đặt máy thâu âm để về nghe lại bài giảng. Tan trường là phải đến công ty làm việc. Tan sở về nhà, cơm nước tắm rửa xong là làm homework. Có khi gần sáng mới ngủ, Mẹ thấy xót, biểu ngủ sớm. Vừa học vừa làm như thế, cuối cùng cũng đạt được ước mơ.


Những năm tháng mài đủng quần trên ghế trường đại học Mỹ cũng đã qua hơn hai mươi năm. Ngồi nhớ lại một thời vừa học vừa làm toàn thời gian, mới cảm thấy những gì mình trao ra và nhận lại đều rất xứng đáng. 


Quốc Thái

NHỮNG MÙA MƯA


 NHỮNG MÙA MƯA


Có lẽ những mùa mưa của thuở ấy

Vẫn tháng năm cuồn cuộn chảy trong ta

Vẫn con tim đang ngày đêm bỏng cháy

Gởi về em mưa tuổi nhỏ dễ thương


Có lẽ trong lòng người ở phương xa

Mùa mưa ấy vẫn nằm trong ký ức

Bao đêm dài vẫn luôn luôn túc trực

Những ngày mưa từ phố nhỏ thân thương


Phải chăng em đang suy nghĩ vu vơ

Và tự hỏi, sao mình khờ quá nhỉ

Dấu yêu ơi, đừng bận tâm suy nghĩ

Mùa mưa xưa vẫn chảy mãi không ngừng


Suốt đời này có lẽ những mùa mưa

Là sức sống trong lòng người yêu nó

Gởi tâm tư và cảm tình theo đó

Những tâm hồn sẽ yêu mãi ngày mưa


Quốc Thái