Bữa tối đầu hôm ở chỗ này
Hoa Kỳ gặp gỡ Paraguay
Ba bàn dẫn trước niềm vui lại
Bốn quả thành công thật đủ dày
Đối thủ vui mừng thu khoảng cách
Fan nhà hớn hở đôi tay
Vòng đầu Mỹ quốc giành điểm
Cả nước cờ hoa pháo ngập đầy.
Quốc Thái
Ngọc Du Pham
Quý anh chị em bằng hữu Ngày Mới thân mến,
Tuần này Quốc Thái muốn giới thiệu đến quý vị một tác giả của vùng đất miền Tây. Có thể nói Chị là đồng hương cùng một huyện của Quốc Thái trước đây. Chị là một nhà giáo, lại là người miền Tây, nên sự diễn đạt trong thơ ca rất tự nhiên và mang đậm nét phương Nam. Một trong những bài thơ của tác giả Ngoc Du Pham mà Quốc Thái muốn ghi lại vài dòng cảm nhận đó là bài "SẮC SẮC KHÔNG"
Mở đầu của "Sắc Sắc Không" là hình ảnh của dòng sông quê. Hình ảnh này gợi cho Quốc Thái nhớ về dòng sông Hậu, và con sông Lấp Vò chảy ngang chợ Vàm Cống. "Mỗi sáng/Qua đây/Nước lớn - ròng" là những hình ảnh rất quen thuộc của người dân miền sông nước đã được Chị diễn đạt một cách giản dị, nhưng độc giả có thể hình dung nên một khung cảnh vùng quê yên ả.
"Mây trời in bóng" xuống dòng sông tạo nên cảnh "sắc" nhưng không "sắc" qua từ "sắc sắc không". Một hình ảnh mây nước quyện hòa rất "đẹp" nhưng sẽ "tàn trong phút chốc" nếu có ai đó khuấy đọng dòng nước, hoặc cụm mây biến hình và bay đi chỗ khác, tựa như sự "hợp" và "tan" của một cuộc người mà đôi khi nó khiến ta phải "chạnh lòng."
Dòng sông bên lỡ bên bồi. Khi nước lớn, lúc cạn. Những khi "nước cạn", đôi bờ rộng ra "trơ bãi" gợi lại sự nhớ nhung chờ đợi. Tác giả đã mượn hình ảnh "mây" như hình ảnh của người thân yêu để đưa ra lời diễn đạt rằng "có hiểu lòng ta mãi" "nhớ nhớ thương thương ở chốn này."
"Mây", "trời", "trăng" "sao", "cỏ", "hoa", "gió" đã được tác giả nhân cách hóa một cách tài tình để nói với người ấy. Rồi chốt lại đó chỉ là sự "mộng du giữa đời hư ảo", "sắc đó rồi không, tìm chốn nao."
Câu kết rất hay và thật buồn.
Bây giờ Quốc Thái xin mời quý vị cùng đọc lại bài thơ dưới đây nhé.
Quốc Thái
*
"
SẮC SẮC KHÔNG ...
Mỗi sáng
Qua đây
Nước lớn - ròng,
Mây trời
In bóng
Sắc - sắc - không.
Đẹp đó
Rồi tàn
Trong phút chốc,
Chưa hợp
Đã tan
Thoáng chạnh lòng ...
Hôm nay nước cạn
Bờ trơ bãi,
Đứng ngắm bờ đông
Ngó bờ tây.
Mây ơi có hiểu lòng ta mãi,
Nhớ nhớ thương thương ở chốn này.
Nói với mây trời
Với trăng sao,
Nói với cỏ hoa
Gió lào xào.
Mộng du ngay giữa đời hư ảo,
Sắc đó rồi không
Tìm chốn nao ...
Ngoc Du Pham.
"
Ảnh ndp.
Canada gặp Bosnia
Cùng tát cạn cái đìa
Ra quân nhiều phấn khởi
Cùng nhau một điểm chia.
Chủ nhà Canada
Cố gắng được gỡ hòa
Sang bằng phút bảy tám
Quá mừng Canada.
Quốc Thái
Ảnh từ bảng tin bóng đá
Czechia gặp Nam Hàn
Mở tỉ số hiên ngang
Một không đã dẫn trước
Đội châu Âu ghi bàn.
Đội tuyển xứ kim chi
Cũng chẳng khó khăn gì
Gỡ hòa rồi dẫn điểm
Hai một tổng số ghi.
Chiến thắng cho Nam Hàn
Ba điểm được bình an
Dưỡng quân cho trận tới
Dành thêm điểm Đại Hàn.
Quốc Thái
Ảnh chụp qua TV
Mễ Tây Cơ gặp Nam Phi
Chủ nhà ba điểm bởi ghi hai bàn
Trận đầu đá thật vẻ vang
Người hâm mộ sướng cả làng reo vui
Tuyển Nam Phi gặp vận xui
Dính hai thẻ đỏ ngậm ngùi khó trông
Trận ra quân chẳng hài lòng
Thôi đành nhận lấy điểm không đầu mùa
Quốc Thái
Ảnh chụp qua TV
Giờ vàng trọng đại hôm nay
Năm châu bốn biển anh tài về đây
FIFA ngày hội đong đầy
Tinh thần bóng đá mỗi ngày bay cao
Rộn ràng tiếng hỏi lời chào
Người hâm mộ đã cùng nhau vẫy cờ
Mỹ Gia Nã Đại hợp rơ
Cùng anh xứ Mễ Tây Cơ nhịp nhàng
Khai trương lễ hội huy hoàng
Tạo nên điểm nhấn trong làng banh da
Không phân sắc tộc màu da
Toàn cầu hợp nhất thấy mà vui ghê
Ngày mai tan hội ra về
Niềm tin giữ mãi đam mê vẫn còn
Quốc Thái
Ảnh lễ khai mạc World Cup 2026 được chụp qua màn hình TV
Đang ngồi trước hiên nhà, bỗng nghe tiếng động cơ, tưởng chừng như quen thuộc, của một chiếc mô tô phân khối lớn chạy ngang ngoài đường cái. Tiếng động cơ ấy đưa tôi trở lại đô thành Saigon hoa lệ năm xưa.
Ai đã từng sống, hoặc thăm viếng Saigon chắc hẳn đã không lạ gì với loại xe ba bánh này. Nó có tên gọi là xích lô máy. Danh từ này dùng để phân biệt với loại xe xích lô đạp. Khi đi xe này, khách ngồi phía trước, còn bác tài ngồi sau. Lúc ngồi trên xe, nghe tiếng động cơ đặc trưng, hưởng không khí tự nhiên, đôi lúc có kèm theo khói xe, và nhất là khi quẹo cua, cái cảm giác nó sợ mà đã gì đâu. Hồi đó, hành khách nào khó tính, hoặc keo kiệt, thì các bác tài xích lô cho đi xe hai bánh để tởn tới khi về bên kia thế giới luôn.
Tôi đã từng được đi xích lô máy ở Hanoi vào cuối thập niên 70s. Xe ở Hanoi không đẹp mà thô, thùng xe to hơn xe ở Saigon. Tôi cũng có trải nghiệm xe xích lô máy ở Nam Vang, Cam Bốt vào giữa thập niên 80s. Loại xe này ở đây cũng bề thế như xe Hanoi. Chỉ có những chiếc xe ở Saigon là bắt mắt, và luôn ở lại trong tâm trí tôi cho đến tận bây giờ.
Ngày nay, cùng với việc đô thị hóa, xe xích lô máy, cũng cùng chung số phận với xích lô đạp, xe lam...., đã lùi vào dĩ vãng, để lại bao nỗi nhớ cho những ai đã từng gắn bó với nó.
Quốc Thái
Ảnh bác G.