Sunday, September 6, 2026

 ĐỌC VĂN CỦA  tác giả Ngoc Du Pham 


Trong các tác giả viết văn trên Ngày Mới, ngoài Anh Tuấn Nguyễn, Anh Hoài Hương, Jen, Hương Mùa Thu, tôi còn thích đọc tản văn của Chị Thái Lý, và Chị Ngọc Du, bởi lối viết giản dị, gần gũi, câu từ dễ đi vào lòng người. Hôm nay QT xin mạn phép giới thiệu lại một bài viết rất gần gũi với cư dân miền Tây, đó là chuyện "đi cầu cá", và chuyện "bà xẹt", hay còn gọi là "ma trơi".


Tôi thích đọc những tác phẩm do Chị Ngọc Du viết, có lẽ, Chị cũng là người dân miền Tây giống tôi. Văn phong của Chị, như đã nói ở trên, rất gần gũi, và dễ đi vào lòng người, cũng như để lại nhiều ấn tượng cho độc giả bởi sự pha trò dí dõm trong câu chữ của Chị. 


Chị là dân Sađec, cũng như tôi là dân Long Xuyên, khi mới về miền quê, sẽ có rất nhiều bỡ ngỡ. Những câu chuyện dở khóc dở cười khi đi "cầu khỉ", đi "cầu cá vồ" (hay cá dồ) của dân thành thị, và chúng luôn là nỗi ám ảnh của dân ở chợ.


Ở quê luôn có những câu chuyện được đồn miệng và lưu truyền từ đời này sang đời khác, mà chuyện "đốm lửa trong đêm" của Chị là một ví dụ điển hình. Một "đốm lửa" xẹt trong đêm, được cho là "bà xẹt", là điều không nên, nên hễ thấy, là phải chạy vô nhà, nếu không thì.....sẽ gặp điều không may, v.vv. Chuyện "đi cầu" của Chị, cũng là một câu chuyện thật mà chỉ bằng những từ ngữ đơn giản, Chị đã dẫn độc giả đi thăm viếng cái "cầu" mà ai mới "đi" lần đầu không khỏi hú hồn.


Bây giờ xin mời quý anh chị em đọc lại câu chuyện dưới đây nha


*


Mình vốn là một cô gái sinh ra và lớn lên ở Sađec. Không phồn hoa đô thị nhưng dù sao đường xá, điện nước và mọi sinh hoạt vẫn đầy đủ và rất tốt. Lấy chồng, về miền quê với bao điều mới mẻ, từ cách đi đứng sinh hoạt đều lạ lẫm. Cái gì mình cũng phải tập, phải học để thích nghi. Nên có bao nhiêu chuyện dở cười dở khóc các bạn ạ. Giờ mình kể lại chủ yếu để nhớ, để vui và cũng để các bạn trẻ sau này hiểu được cuộc sống của miền quê thời bao cấp ( những năm đầu sau giải phóng ). Mình không khoe mình tài giỏi, nếu có thì chỉ là nói vui thôi. Vì so với người dân nơi đó, mình dở ẹt và thua xa lắc. Không biết lội, không biết leo cây, không biết bơi xuồng, không biết đi cầu khỉ .v.v... Ôi không biết đủ thứ. Mong các bạn đừng hiểu lầm mình nhé. Nhưng dẫu sao đó cũng là quá trình hòa nhập đầy nụ cười nước mắt và lắm gian nan của mình. Những kỷ niệm vui buồn mà mình luôn nhớ ...

     Hôm nay kể cho các bạn nghe những chuyện ngăn ngắn thôi. Và có chuyện tới giờ vẫn là dấu hỏi trong mình. Mình không bịa nhé. Toàn chuyện có thật mà mình đã làm và đã chứng kiến.


                ĐỐM LỬA TRONG ĐÊM.


     Bây giờ, về miền quê mình cũng sẽ hiếm gặp các cây cầu cá. Là cầu mà hôm trước trên trang mình đã có bài viết và rất nhiều bình luận vui. Nào là ... nhà mát, khách sạn đầy sao, rồi ...ui, đủ tên gọi và đủ mỹ từ. Nói vậy thì các bạn biết rồi nhé. 

     Hôm đó, khoảng tầm hơn 6 giờ tối. Ở quê thời đó còn vắng vẻ lắm, nhà này cách nhà kia cả khoảng vườn rộng. Đất rộng người thưa mà. Mà vì đất rộng nên cầu cũng làm ở ao hơi xa nhà cho sạch sẽ. Lúc mới về, đi cầu này là nỗi khổ của mình các bạn ạ. Trống trãi quá không quen. Nên cứ ... phải nín, nín đến lúc không chịu nỗi mới thôi. Và thường mình đi ban ngày. Ban đêm vắng vẻ sợ lắm. Nhưng rồi một hôm, vừa sụp tối chợt ... không chịu nỗi. Hic hic. Ác thiệt chớ. Cứ cố mà không được đành ... liều. Ừ! Ta đây chẳng sợ. Má vẫn ngồi nhặt bông cỏ trong gạo ở nhà bếp. Ba đã vô mùng. Mấy đứa em lại xóm chơi. Chồng chưa về. Mình cầm đèn dầu trứng vịt ra sau hè. Ngồi xuống, nhìn lên trời. Ô, trăng đã lên khỏi đầu, sáng vằng vặc. Cả những ngôi sao lấp lánh thật đẹp. Lo ngắm trời ngắm sao nên quên sợ các bạn ạ. 

     Đang định làm thơ, thì từ ngọn gáo đầu vườn một đốm lửa thật to. Gọi đốm không đúng. Phải nói là ... là gì nhỉ, vì nó to theo mình ước bằng cái thúng giê, to lắm. Đỏ rưc và xẹt thật nhanh ra sau vườn. Nhanh đến nỗi mình chưa kịp sợ và chẳng kịp la thì đã mất hút. Đến lúc chẳng thấy gì cả mình mới quíu nè. Ngồi chết trân mà réo má. Má. Má ơi ... Má chồng hỏi vọng ra: gì vậy vợ thằng Tâm? Mình không nói được gì mà cứ tiếp tục réo: Má ơi Má ơi ra đây nè. Má bưng đèn chạy ra, hỏi: gì vậy? Mình cứ chỉ tay ra sau vườn ú ớ. Má hỏi: rắn hả gì? Mình cũng cứ lắc đầu. Sợ đến nỗi hàm răng đánh bò cạp. Một chút hoàn hồn, mình mới kể cho Má nghe. Má nghe xong xem chừng cũng sợ, kêu mình: thôi lẹ vô. Dặn mình không được la lớn nữa nghe. Vô nhà, Má nói chắc ... Bà xẹt. Mai mốt gặp không có la nghe không. Hổng nên.

Lúc này mình mới hoàn hồn. Bà xẹt là sao nhỉ? Mình bắt đầu lôi mớ kiến thức hỗn độn của mình ra và suy nghĩ. À! Nhớ rồi. Mình vừa đọc trong sách hôm trước có nói về thiên thạch. Chắc là nó rồi. Chứ Bà xẹt là gì? 

     Tối chồng về, mình thủ thỉ kể và cũng nói mình nghĩ đó là thiên thạch. Anh cũng đồng tình. Thế là sáng hôm sau mình nhắm hướng nó rớt xuống mà đi tìm. Đi tới đi lui lục lọi trong vườn chẳng thấy gì cả. Cứ tưởng tượng nó to vậy rớt xuống thế nào cũng lún đất. Ừ mà may nghe, nếu lúc đó nó trúng mình thì sao nhỉ? Tìm tới lúc ba chồng đi đồng về, hỏi: bây làm gì đó vợ thằng T? Mình trả lời: dạ con tìm cái cục hồi tối ( vì Má có kể cho Ba nghe ). Ba chồng la: bây kiếm tới cóc mọc râu. Có cái gì đâu mà kiếm. Vô đi con ơi. 

     Thôi. Vô thôi. Vì cũng mệt lắm rồi. Ước tìm xem thiên thạch nó ra làm sao mà đành thua. Nhưng mình ấm ức tới giờ các bạn ạ. Đó là gì? Chính mắt mình thấy rõ ràng. Sợ cứng họng luôn mà. Có ai giải đáp théc méc này được không vậy ta?

    Thấy chưa, về miệt vườn mình khám phá nhiều chuyện hy hữu. Vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng dù đã tìm hiểu thêm trên sách báo nữa. Phải gọi là ... kỷ niệm cầu cá quê ta. Hihi.


Ngoc Du Pham.


Thân mến chúc tất cả quý anh chị em và gia đình cuối tuần vui vẻ. Chúc những anh chị em, bạn bè ở Mỹ có một ngày lễ Lao động thật ấm cúng bên những người thân yêu.


Quốc Thái 

Ảnh Ndp

#binhthovanNM

 TIẾNG VIỆT KHÁC MIỀN


Mặc dù tôi được sinh ra ở Nha Trang, nhưng gốc gác, và lớn lên ở miền Tây Nam phần. Vì thế phương ngữ tôi dùng là rặc một trăm phần trăm Long Xuyên, An Giang.


Ở Việt Nam, tôi đã quá quen thuộc với thổ ngữ phương Nam, nên khi qua Mỹ, nghe người miền ngoài nói, tôi không hiểu. Như hồi ở Thái Lan, tôi nghe một chị rầy em mình "tao gõ lên trốn mi bây chừ." Nghe giọng thì tôi đoán người miền Trung, nhưng không biết ở vùng nào.


Có một câu chuyện vui là, cô gái miền ngoài, lấy chồng tuốt ở tận trong quê miền Tây. Buổi sáng đầu tiên, cô con dâu đang rửa rau ngoài sàn nước, thì ông Tía ở ngoài ruộng về. Thấy con dâu, ông hỏi "dú bây đâu?" Con dâu đứng phắt dậy vừa che ngực vừa nói "Tía nói gì kỳ vậy?" Ông già Tía "là tao hỏi Má bây đâu, chớ tao có nói gì đâu mà bây có thái độ như vậy." À! thì ra "dú" là "má" đó mà. 


Hồi đó tôi có mướn anh thợ cắt cỏ là người Huế. Lần cắt cỏ đó, tôi thấy còn khá nhiều chỗ không được cắt gọn gàng, nên gọi anh. Tôi nhờ anh đến cắt lại. Anh nói "cặc mô?" làm tôi nổi điên, tưởng anh ta chửi mình.


Vợ tôi là dân gốc Ninh Hòa, nên đôi khi cũng không hiểu nhau trong ngôn ngữ Việt. Hồi mới về chung một nhà, vợ tôi nhờ tôi đi vào bếp lấy cái thùng quẹt. Tôi "ừ" rồi đi vào bếp, tìm mãi chẳng thấy cái thùng quẹt ở đâu, mà chỉ thấy mấy cái ống quẹt nằm trong hộc tủ thôi. Tôi hỏi, thì vợ tôi chỉ "thùng quẹt nè." "Ý trời, cái này gọi là "ống quẹt" mà. Rồi đến cái "bàn thờ", thì vợ gọi là "ghế thờ". Hôm nọ, tôi nhờ vợ đi mua dùm tôi cái len. Vợ ghé tiệm đi tìm cái len, mà không biết cái len nó như thế nào. Tìm không thấy, bèn hỏi người bán hàng "do you have the len here?" Anh chàng bán hàng chẳng hiểu "len" là gì, bởi nó đâu phải tiếng Anh. Còn vợ tôi lại nghĩ "len" là tiếng Anh, mà đến giờ tôi cũng không biết "cái len" người Ninh Hòa gọi là gì luôn. ...., và còn nhiều từ ngữ khác miền khác nữa.


Chị dâu của vợ tôi là dân Vĩnh Long. Trong đêm tân hôn, anh chồng biểu "lấy dùm anh cái bót", chị vợ chẳng hiểu cái bót là cái gì. Nói qua nói lại mới hiểu đó là "cái bàn chải đánh răng." Có một bữa chị đi chợ mua tép về làm món ăn chiều. Cả nhà vợ tôi ai cũng gọi là "tôm". Chiều đó tôi về chơi, thấy món tép ngon, nên buột miệng "tép ngon quá." Chị dâu nghe thế, mừng quá, vì có đồng minh, nên nói "thấy chưa, vậy mà ai cũng nói là con tôm."


Có một điều buồn cười là do chị là dân Vĩnh Long, nên mấy chữ TR, R đều nói thành CH, G, còn tôi thì không phát âm như thế, nên chị nói tôi không phải là dân miền Tây, vì dân miền Tây không phát âm chuẩn như thế. Hơn nữa, tôi cũng không hiểu sao, mà lối nói chuyện và diễn đạt của tôi cũng chẳng giống dân miền Tây chút nào. Đây cũng là nhận xét của rất nhiều người.


Tiếng Việt của mình rất phong phú. Ở mỗi vùng khác nhau đều có thổ ngữ và cách nói chuyện khác nhau. Đôi khi không hiểu nhau mà dẫn đến hiểu lầm, giận hờn vô cớ.


Quốc Thái

Thursday, September 3, 2026

CHUYỆN NGÀY XƯA




 CHUYỆN NGÀY XƯA


Hồi đi làm việc tại PCN TX LX, tôi có quen một anh tên Hòa. Anh hơn tôi năm tuổi, là con của một ông chủ khách sạn BD tại Long Xuyên.


Mỗi tối anh thường ghé chở tôi đi ăn uống, cà phê, dạo phố. Hôm nào anh có hẹn với bạn gái, thì sau khi cà phê xong, tôi xách xe đến đón bạn gái anh, rồi chở chị ấy đến chỗ hẹn. Do Ba của chị không chấp nhận mối quan hệ này, nên tôi trở thành kẻ trung gian bất đắc dĩ. Khi hai anh chị hẹn hò, thì tôi lấy xe anh đi chơi phố với bạn tôi. Đúng giờ hẹn, tôi quay lại đón chị, và chở về nhà, rồi trở lại đón anh. 


Mọi việc suông sẻ thuận lợi cũng hơn một năm. Tối đó, cũng như thường lệ, tôi đến đón chị, thì bị Ba chị quất cho mấy cây chổi chà, tôi hoảng quá, phóng lên chiếc 67 thoát thân. Sau này mới biết ra là do Ba chị ấy tưởng tôi là bạn trai của chị, nên ra đòn ngăn cản.


Tuổi trẻ đi vụt qua, bây giờ ngồi nghĩ tới bất kỳ chuyện xưa nào, thì chúng cũng là những kỷ niệm khó quên trong đời.


Quốc Thái

Wednesday, September 2, 2026

Thơ cho Y NHA DƯỢC FL


 Em gởi Anh thơ cho Bản tin Mùa Thu


TRĂNG THU


Duyên tình em gởi vào thơ

Cùng bao hoài bão ước mơ tháng ngày

Em chờ mưa gió chiều nay

Nâng niu ve vuốt đong đầy tình thương


Ngọt ngào gợi nhớ mùi hương

Mưa tuôn ướt má làm hường môi em

Tựa người soi bóng thềm bên

Trăng thu thắm đượm giọt mềm môi son


Đêm thu khua tiếng trống chiêng

Nhà nhà xóm xóm tạ thiên vui cười

Trăng thu tạo cảnh sáng ngời

Chúng ta chung hát bản đời em anh!!!


Quốc Thái


***


CHIỀU THU


Bên hồ gợn sóng lá vàng rơi

Cảnh sắc chiều nay thật tuyệt vời

Mặt nước êm đềm như muốn ngỏ

Hàng dừa lặng lẽ tựa buông lơi

Cùng nàng diễm lệ hồng đôi má

Cạnh bến tình mơ đỏ góc trời

Quá đẹp người ơi thu phố núi

Ta về chép lại những đầy vơi.


Quốc Thái


***


KHÚC CA THU


Em hát bài tình ca 

Của ngày xưa thơ dại 

Kỷ niệm dù xa ngái

Vẫn như buổi ban đầu.


Mình thức trọn đêm thâu

Ngắm sao và hóng gió

Lời yêu thương đã ngỏ

Giữa cao nguyên đại ngàn.


Nụ hôn em nồng nàn

Ngát tỏa một mùi hương

Cho đôi má em hường

Chiều buông trên dãy bạt.


Em ngân nga bản nhạc

Giữa không khí trong lành

Đầu tựa vào vai anh

Cảm giác ôi tuyệt vời.


Anh vẫn hoài mong đợi

Khúc hát của mùa thu

Xóa tan áng mây mù

Nụ hôn nồng thắm thiết.


Quốc Thái 


***


NHỮNG MÙA THU


Có lẽ những mùa thu của thuở ấy

Vẫn tháng năm cuồn cuộn chảy trong ta

Vẫn con tim đang ngày đêm bỏng cháy

Gởi về em thu tuổi nhỏ dễ thương


Có lẽ trong lòng người ở phương xa

Mùa thu ấy vẫn nằm trong ký ức

Bao đêm dài vẫn luôn luôn túc trực

Những ngày thu từ phố nhỏ thân thương


Phải chăng em đang suy nghĩ vu vơ

Và tự hỏi, sao mình khờ quá nhỉ

Dấu yêu ơi, đừng bận tâm suy nghĩ

Mùa thu xưa vẫn chảy mãi không ngừng


Suốt đời này có lẽ những mùa thu

Là sức sống trong lòng người yêu nó

Gởi tâm tư và cảm tình theo đó

Những tâm hồn sẽ yêu mãi ngày thu


Quốc Thái


***


ĐÃ CÓ THU CHƯA


Bên nhà nay đã có thu chưa

Có những buổi chiều trời đổ mưa

Phố ướt sũng con đường quạnh vắng

Lá vàng rơi theo những tháng ngày


Thu nơi em có đẹp lắm không

Như bức tranh em nhiều lần vẽ

Ước một lần được nghe em kể

Thu miền quê đẹp tựa thiên đàn


Mong một lần được ngắm cảnh thu

Cùng đọc bài tình thơ em viết

Bởi cách xa đôi bờ xanh biếc

Nên ước mơ vẫn giữ trong lòng


Ngày hôm nay mưa trắng tầng không

Nhớ cảnh thu em thường hay viết

Hẹn mai sau khi mà gặp gỡ

Cùng ngắm thu ở giữa núi đồi.


Quốc Thái

Tuesday, September 1, 2026

ĐI ĂN CƠM ĐIỆM


 ĐI ĂN CƠM ĐIỆM


"Ba ơi, Chủ nhật rồi, đi ăn cơm điệm nhe." Đó là câu nói của em trai tôi mỗi cuối tuần.


Hồi đó, cứ mỗi Chủ nhật là Ba lái xe chở Mẹ, tôi, và em trai tôi đi ăn tiệm. Em tôi không nói ngọng chữ nào ngoài chữ T. Ngay cả chữ R, TR, em phát âm rất chuẩn. Còn nhớ có lần ghé Bà Tư chơi, Bà nhờ em "Hưng con tới lấy dổ dao (rổ rau) dùm Bà Tư." Em tôi "dạ", rồi chạy đi lấy con dao mang tới cho Bà. Bà Tư nói "hổng phải dao này, dao để ăn đó." Em tôi nói với Bà "tại Bà Tư biểu con lấy dao, còn cái này là rau mà." Bà Tư "tổ cha mày, bắt lỗi Bà Tư nói đớt hả." Vậy mà không hiểu sao, chữ "tiệm", mà em cứ nói là "điệm" không hà.


So với tôi thì em trai tôi bợm hơn nhiều. Hồi nhỏ hai anh em hợp nhau "quậy phá", có lần nhảy nhót trong mùng sao đó, làm cho cái tủ, có cột dây giăng mùng, ngã xuống. Thể là hai anh em ăn đòn. Ba hỏi tôi muốn mấy roi, tôi ngoan ngoãn trả lời bốn, vì thường Ba hay đánh tới mười roi lận. Thế là tôi ăn bốn roi vào mông. Quay sang hỏi em. Em nói một. Nên Ba chỉ đánh một roi thôi hà. Thằng anh bị bốn roi, khóc mếu máo, còn thằng em chỉ một, hổng đau, nên cười khà khà.


Sau này tôi đi học, em hay đón ở đầu ngõ. Một hôm tôi về đến nhà mà vẫn còn khóc. Em hỏi "đứa nào ăn hiếp anh hai, nói đi, em đánh nó cho." Thực ra tôi khóc vì bị chích ngừa và trồng trái trước giờ tan học, đau quá, nên khóc. Số là bữa đó có đoàn chích ngừa ghé trường. Tay chích thuốc cho tôi trước đây làm nghề kéo xe chở hàng mướn, đổi đời, anh ta bỗng dưng thành y sĩ, rồi đi chích thuốc ngừa cho học sinh. Tôi bị anh ta đâm liên tiếp khoảng bốn năm lần thì cây kim, do đầu không còn nhọn nữa, mới ghim vào trong thịt. Lần chích ngừa đó trên tay trái tôi còn để lại vết thẹo cho đến bây giờ. Còn cái lần chích ngừa đó với tên y sĩ tay ngang tôi vẫn không bao giờ quên.


Em tôi đã từ biệt thế gian này và đi về một nơi rất xa bởi căn bệnh sốt xuất huyết. Cũng vì sự kỳ thị mà em không được nhập viện để trị bệnh. Khi em tôi đi xa, mỗi đêm tôi thường nằm mơ thấy em về rủ đi chơi. Tôi đi theo em, nhưng mỗi khi tới đầu ngõ là tôi quay về, nói sợ Mẹ rầy. Giấc mơ ấy cứ lặp lại, mỗi tuần một lần, rồi mỗi tháng, rồi sau đó vài năm thì không còn nữa.


Hôm 17 tháng 7 âm lịch vừa qua là ngày giỗ em. Mâm cơm tưởng nhớ đến em, nhắc chuyện "đi ăn cơm điệm", cùng những kỷ niệm bên đứa em trai vắng số như một hồi ức đẹp về những gì đã qua khi em còn tại thế.


Quốc Thái 

*Bài này đúng ra phải đặt tựa EM TÔI, nhưng tôi muốn đặt lời tựa trên như ghi lại một trong những kỷ niệm với em trái của mình

NGƯỜI CÓ NHỚ KHÔNG

 NGƯỜI CÓ NHỚ KHÔNG


Người ơi có nhớ hay không

Ngày chia tay ấy vẫn mong trở về

Nhưng rồi cách biệt sơn khê

Vì cơm áo gạo lời thề đã quên


Mỗi ngày tên vẫn gọi tên

Nhưng mà xa quá chẳng bên nhau rồi

Tình này đành cất lại thôi

Vô duyên không phận bồi hồi xót xa


Đại dương rộng lớn bao la 

Đôi bờ cách biệt giữa ta với người

Mỗi ngày môi vẫn mỉm cười

Dần theo năm tháng nét tươi chẳng còn


Bây giờ môi đã hết son

Người xa như bóng núi non chập chùng 

Giấc mơ tao ngộ tương phùng

Thôi đành xếp lại chôn cùng tháng năm


Quốc Thái 




Monday, August 31, 2026

LẦN ĐẦU GẶP EM

 LẦN ĐẦU GẶP EM


Đó là một ngày đẹp trời khi máy bay của chúng tôi vừa đáp xuống phi trường Bangkok.


Chúng tôi tình cờ gặp nhau tại sân bay Tân Sơn Nhứt trong lúc làm thủ tục xuất cảnh. Khi đó chỉ nhìn nhau và chào chứ chưa nói câu gì.


Tại Bangkok chúng tôi đã có dịp làm quen, trò chuyện, và kết thân. Mấy ngày ở Bangkok tự nhiên vui hẳn lên, bởi có người cùng đồng hành và trò chuyện.


Sau đó chúng tôi cùng nhau sang Mỹ. May mắn thay, hai chúng tôi lại ở cùng thành phố. Để rồi từ đó sự thân thiết càng gắn chặt nhau hơn.


Quốc Thái