Sunday, August 23, 2026

LỄ CƯỚI CON TÝ

 TIN VUI


Ninh Hòa buổi sáng rộn ràng

Minh Quân họ gái đón chàng rể yêu 

Trời xanh với những cánh diều 

Đường hoa rợp bóng mỹ miều giai nhân


Cô dâu nét đẹp tuyệt trần

Bên người yêu dấu cùng nâng rượu hồng

Từ đây nên vợ thành chồng

Trăm năm gắn kết sẽ không xa rời


Chúc mừng ngày đẹp tuyệt vời

Từ nay hạnh phúc một đời cháu yêu


Cô Dượng 3

Bảo Quyên








VU LAN TRI ÂN họa TL


 VU LAN TRI ÂN


Phận trẻ dù qua những tháng ngày 

Ra đời nguyện ước để cùng bay

Tình Cha thuở ấy luôn vì ấm

Ý Mẹ từ lâu bởi vẫn dày

Dạ nhẫn trao dồi nơi nẻo ấy

Tâm từ gắng luyện chỗ đường nay 

Muôn đời hiếu đạo luôn gìn giữ

Vững chắc niềm tin được bảo này.


Quốc Thái

Saturday, August 22, 2026

ĐẾN VỚI BÀI THƠ HÀM LUÔNG


 #binhthovanNM 


ĐẾN VỚI BÀI THƠ HÀM LUÔNG 

của tác giả LT


Tác giả LT đã dùng bài thơ Thất ngôn bát cú theo thể thơ Đường để diễn tả cảnh sông nước Hàm Luông. Có nhiều người nói thể thơ này rất khô khan, khó viết, khó diễn đạt bởi niêm luật vận khắt khe. Nhưng chỉ với năm mươi sáu chữ, tác giả đã kể lại hình ảnh quê hương thật ngọt ngào. Mỗi câu mỗi chữ đều để lại nhiều ấn tượng cho đọc giả.


Mở đầu tác giả đã giới thiệu về "sóng nước Hàm Luông", nơi ngày đêm "vẫn cuộn trào". Hai chữ "cuộn trào" ta có thể hiểu theo cách sinh hoạt nhộn nhịp trên sông, và dòng chảy của con sông Hàm Luông. Đây là một cách diễn đạt hài hòa giữa thiên nhiên và con người.


"Hai bờ cổ tích tựa ca dao" nói lên nét đẹp hoang sơ của đôi bờ.


Hai câu kế tiếp:

"Đường qua Thạnh Phú mưa tầm tả

Lối đến Ba Tri nắng dạt dào"

như hai thái cực đối nghịch nhau giữa "mưa tầm tả" và "nắng dạt dào". Điều này cũng nói lên sự yên bình của quê hương bởi mưa nắng thuận hòa.


Một thời tuổi trẻ đã đi qua với bao "truân chuyên mùa chữ nghĩa". Rồi lớn lên ra đời làm việc, ngày đêm với cơm áo gạo tiền đã cho ta cái sự "thấm thía" của những "buổi gian lao" giữa trường đời khắc nghiệt.


Hai câu kết đã khép lại hình ảnh của một vùng sông nước miền quê:

"Sang sông phải lụy con đò nhỏ

Cảm giác quê hương thật ngọt ngào."


Vâng, dẫu "phải lụy đò" mỗi lúc "sang sông", nhưng "quê hương" vẫn luôn "thật ngọt ngào" trong lòng của mỗi chúng ta.


Mời quý anh chị em Ngày Mới cùng đọc bài thơ dưới đây của tác giả LT.


Hàm Luông


Sóng nước Hàm Luông vẫn cuộn trào

Hai bờ cổ tích tựa ca dao

Đường qua Thạnh Phú mưa tầm tả

Lối đến Ba Tri nắng dạt dào

Thuở đó truân chuyên mùa chữ nghĩa

Bây giờ thấm thía buổi gian lao

Sang sông phải luỵ con đò nhỏ

Cảm giác quê hương thật ngọt ngào

LT3/7/2026


Trên đây chỉ là cảm nhận riêng của cá nhân QT về bài thơ trên của tác giả LT, dù trong chuyên mục bình thơ văn, nhưng đây không phải là một bài bình luận. Nếu có điều chi thiếu xót, mong tác giả và quý độc giả bỏ qua cho. Thân mến chúc anh chị em Ngày Mới một cuối tuần vui vẻ.


Quốc Thái

Thursday, August 20, 2026

CHƠ CỜ CÁ NGỰA




 #doanvanNM 


CHƠI CỜ CÁ NGỰA


Hồi đó những người thân trong họ của tôi thường hay tụ tập lại với nhau để cùng sinh hoạt, và chơi các loại trò chơi.


Bài tứ sắc là môn chơi của các Dì. Cờ tướng thuộc thế hệ của Ông Ngoại. Còn cánh mày râu, thích chơi cờ cá ngựa hơn. Môn chơi này tôi tham gia rất nhiệt tình. Cờ cá ngựa cũng chỉ chơi được bốn người. Các Cậu, Dượng, thuộc thế hệ trước, và đám anh em họ tụi tôi, thuộc thế hệ sau, ngồi chơi chung với nhau vui vẻ. Những lúc pha trò, kể chuyện tiếu lâm, ai nấy cười ngặt nghẽo. Có khi có đến hai ba bàn cờ cá ngựa, làm náo nhiệt cả căn nhà. Tiếng của hột xí ngầu khi đổ trong chén nghe thật vui tai. Lúc ngựa bị đá thì người cười, người mếu. Còn nhớ, lúc ấy có Dượng Tư, chuyên chọn ngựa màu đỏ. Mỗi lần đá được đối thủ, Dượng hay kêu lên "đã tới thế". Mỗi khi ngựa vô hết chuồng, thì Dượng ăn mừng và nói "cón thầu". Có khi Dượng thua, mấy Cậu chọc quê. Thua ít bị chọc, không sao, nhưng khi thua nhiều, bị chọc là Dượng hết vui. Hồi đó tôi chơi chung với các Cậu và Dượng Tư là nhiều nhất. Địa điểm thì luôn thay đổi. Lúc ở nhà ÔB. Năm, khi nhà ÔB Sáu, lúc ở nhà Ngoại, khi nhà Dì Dượng Tư. Chơi môn gì cũng vậy, chỉ có những người trong Gia tộc mà thôi.


Nhiều lúc ngồi nghĩ lại, thấy ngày xưa vui quá. Những người trong họ, là con cháu của ÔB Cóc tôi, con cháu Lê gia, luôn quây quần bên nhau, tình thân gắn kết, đong đầy.


Quốc Thái

Tuesday, August 18, 2026

BÀI TỨ SẮC


 BÀI TỨ SẮC


Bài tứ sắc là một trò chơi, được biết, có xuất xứ từ Trung Quốc, du nhập vào Việt Nam từ thế kỷ 19, và rất thịnh hành ở miền Nam. Được biết loại bài này dựa trên các quân cờ tướng, và tên của các quân cờ được in trên lá bài. Vì vậy, những ai biết chơi cờ tướng sẽ dễ dàng nhận ra các quân bài.


Hồi còn ở quê, tôi thường thấy rất nhiều người chơi. Loại bài này cần có bốn người để chơi, nhưng có ba, hoặc hai người chơi cũng được. Hồi đó Dì Tư, Dì Út của tôi thường cùng các Dì trong Gia tộc ngồi chơi với nhau. Tôi thì không mê môn này, nên chỉ đứng nhìn một lúc rồi đi, mà thực tế tôi chẳng hiểu chơi như thế nào. Bộ bài này, khi đó, tôi chỉ khoái vì nó có những màu khác nhau. Mỗi lần tôi cầm nó trên tay là xòe ra, rồi làm quạt, quạt phạch phạch vài cái rồi bỏ xuống.


Ngày xưa, cứ mỗi khi được rảnh, các Dì hay tụ lại nhà Dì Tư tôi để chơi tứ sắc. Mọi người chơi chung với nhau cười nói vui vẻ tạo nên bầu không khí sôi động. Ngoài việc chơi bài, thì đây cũng là dịp để những người trong Gia tộc gắn kết lại với nhau, tạo nên sự thân thiết, gần gũi giữa những anh chị em, thế hệ của Mẹ tôi, và bọn con cháu, thế hệ của tôi, vì mỗi khi người lớn tụ lại chơi, thì đám nhỏ cũng quây quần bên nhau để chơi những trò chơi con nít. Mỗi khi nhà nào có giỗ chạp, khi mọi việc xong xuôi, thì những sòng tứ sắc được mở ra. Thế là mọi người trong họ lại có dịp cùng chơi với nhau...thật vui.  


Như đã nói ở trên, do tôi không biết chơi loại bài này, cũng như tất cả các loại bài khác, trừ ba lá, vì nó cộng điểm nên tôi hiểu, vì thế tôi không biết diễn tả, hay trình bày cách chơi của nó. Nên đành kể lại chuyện xưa chia sẻ cùng quý anh chị em Ngày Mới.


Quốc Thái

Monday, August 17, 2026

HAI HỘT MỘT VIẺN




 HAI HỘT MỘT VIÊN


Ngày xưa ở ngay góc đường Nguyễn Trải, và một con đường mà tôi đã quên tên, xéo với nơi tôi làm việc, có một cái quán của người Hoa chuyên bán bánh mì xíu mại và trứng ốp la rất ngon.


Hồi đó, vì không phải lo cơm áo gạo tiền, bởi vì gia đình có một sạp bán quần áo, nên tiền lương, đưa Mẹ một phần, một phần giữ lại để tiêu xài. Thế là những lúc thèm, tôi thường ghé vào đây để điểm tâm trước khi qua công ty làm việc. Lần đầu tiên ghé quán, nghe người ta gọi "hai hột một viên", "hai hột hai viên", gọi kèm theo ly nước uống, tôi ngạc nhiên, không biết ý nghĩa của nó là gì. Bởi, thực khách vào, tự tìm một bàn trống, ngồi xuống, và gọi món. Sau tiếng gọi của khách, người của quán sẽ trả lời "có", chỉ vài phút, thì món ăn và ly nước đã có ngay trước mặt. Lần đó, tôi chọn được một cái bàn trong góc khuất, sau khi ổn định chỗ ngồi, tôi gọi "hai hột một viên, ly phê đá". Ngay lập tức có người đáp "có". Vài phút sau, một chảo nhỏ với hai cái trứng ốp la thơm phức, một ổ bánh mì nóng giòn, và một ly cà phê đá tuyệt ngon. Từ đó tôi mới hiểu, thì ra hai hột là hai cái trứng, một viên là một viên xíu mại. Khách có thể gọi một hột hai viên, hay ba viên hai hột, tùy theo ý của khách. Món ăn chỉ có trứng ốp la, và xíu mại, mỗi phần ăn là một ổ bánh mì, vậy mà quán lúc nào cũng đông khách. Khách có thể kêu thêm nếu chưa no. Lần đầu tiên thưởng thức đã để lại rất nhiều ấn tượng trong tôi. Kể từ đó, hễ thèm là tôi ghé vào thưởng thức. Có lần đang nhâm nhi thì ngoài cửa có hai anh Giám đốc và Phó giám đốc đang đứng tìm bàn. Thấy tôi, hai anh đi đến chỗ, ngồi xuống. Câu đầu tiên là hỏi "em cũng ăn ở đây nữa hả? Chỗ này dành cho khách sang không đó. Em bảnh à nha." Lần đó tôi gọi hai hột hai viên và một ly cà phê sữa đá, làm hai anh sếp của tôi cũng ngạc nhiên luôn. Mà hai anh nói không sai, khách đến quán toàn là dân buôn bán, chạy áp phe lắm tiền, nhiều bạc, hoặc chí ít cũng là những vị có chức quyền cao, chứ những nhân viên bình thường như tôi, hoặc phó thường dân thì không ai ghé cả. Tôi cũng không hiểu tại sao, vì các món ăn thức uống ở đây đâu có mắc. Phần tôi, khi nào thèm, trong túi có đủ tiền thì ghé ăn thôi, chớ đâu có nghĩ ngợi chi nhiều.


Khi qua Mỹ, đi làm việc, công ty có nhà ăn phục vụ nhân viên sáng trưa chiều tối. Bữa đó tôi thấy có bánh mì Pháp mới ra lò, nóng giòn, bèn kêu anh làm bếp đổ cho cái trứng ốp la, người làm bếp Mỹ chẳng biết ốp la là gì, nên anh ta làm cho tôi dĩa trứng omelet kiểu Mỹ, ta nói, ăn nó lãng xẹt. Một hôm, thấy có bác người gốc Việt làm ở chỗ anh Mỹ kia, tôi mừng quá, chạy đến nhờ bác ấy làm cho hai cái trứng ốp la. Bác làm hai cái trứng, phải nói là.....nó ngon dễ sợ. Khi xưa Mẹ cũng hay làm xíu mại, nên mỗi lần có xíu mại là tôi ở nhà làm trứng ốp la, những lần ăn như thế lại nhớ tới quán người Hoa ở Long Xuyên năm xưa.


Quốc Thái

VU LAN


VU LAN


Rằm về Phật tử đón Vu Lan

Tháng Bẩy ngày âm vọng ngút ngàn

Mẹ bắt đầu lo từ lúc rạng

Cha hoài cực khổ đến chiều tan

Mưa lùa gió lạnh mùa đông vãng

Nắng cháy đồng khô buổi hạ tàn

Dưỡng dục sinh thành đâu kể tháng

Ơn Người nặng mãi với thời gian.


Quốc Thái

Ảnh nhà, và MXH