ĐI THU NỢ
Đêm qua ngồi xem một tiết mục ca nhạc của Paris by night do ca sĩ Minh Tuyết trình bày. Trong phần phỏng vấn ca sĩ Minh Tuyết nói ngày xưa gia đình cô khổ lắm, mỗi ngày cô phải chạy xe gắn máy để đi thu nợ. À! Nghe tới đây cái tự dưng chuyện của tôi quay về.
Khi tôi học lớp 8, Mẹ đã bắt đầu buôn bán quần áo may sẵn. Lúc đó chưa có sạp, mà chỉ trải tấm nilon , rồi để hàng lên đó bán. Lúc mưa gió, chỉ cần túm tấm nilon, chạy vài bước là vô nhà.
Thời đó buôn bán khó khăn, lo cái ăn còn khó, huống chi lo cái mặc. Vậy nên, muốn bán được hàng thì phải bán trả góp. Thế là, mỗi ngày, theo giờ hẹn, tôi đạp xe đi thu tiền góp của những khách hàng đã mua đồ của Mẹ.
Theo năm tháng, từ trải bán dưới đất, Mẹ có được cái sạp trong nhà dài, hay còn gọi là nhà lồng chợ. Và tôi vẫn kiêm thêm công việc thu tiền khi đến ngày hẹn.
Công việc thu tiền góp cũng không dễ dàng gì, vì có nhiều khách, ban đầu góp đúng hẹn, sau đó than kẹt tiền, hẹn lần sau bù, rồi hẹn và hẹn...nên nhiều khi đi mà không lấy được tiền, còn bị người nhà của khách đòi đánh nữa mới ghê chứ. Lúc còn nhỏ thì bỏ chạy, lần sau quay lại, đến khi lớn thì có lúc gây nhau, nên phải về tay không, chờ hôm khác quay lại. Có nhiều người nghèo khó thực sự, họ năn nỉ xin khất lại mà mình không thể từ chối.
Chỗ tôi có khu vực hành nghề bán hoa. Các cô gái bán hoa luôn cần có những bộ cánh đẹp, nên ghé sạp mua hàng...trả góp. Nên mỗi đêm tôi phải lân la đến đây để thu tiền. Có rất nhiều lần tôi phải ngồi ở ngoài đường chờ họ tiếp khách xong mới thu được tiền góp. Ban đầu tôi còn mắc cở, vì là trai mới lớn mà, lâu dần thành quen, vả lại, với mấy cô này thì phải lì và chì thì mới thu được tiền, nên cũng dạn dĩ hơn nhiều. Buồn cười nhất là đôi khi bị người ta nghĩ là dân chơi hay ma cô, rồi méc Mẹ.
Kể về chuyện thu nợ ở xóm này mà nhớ đến lần tôi đi đòi nợ, đã không chịu trả tiền còn đòi đánh, và cuối cùng bị anh chồng của cô gái bán hoa dùng đá chọi, khiến tôi bỏ chạy, những viên đá bay tới tấp theo sau, may mà không trúng người tôi. Đang chạy trước những viên đá thì có một nhóm người đi hướng ngược lại. Một anh trong nhóm là cháu họ bên Ông Ngoại hỏi tôi chuyện gì. Tôi kể lại câu chuyện. Xong, thằng bạn học làm ở văn phòng UB, và thằng bạn đi lính, mang lon đại úy, biểu tôi dắt đến đó. Thế là cả tôi dắt mọi người đến đó. Thằng bạn học đi lính về làm phó CA đến gõ cửa, và yêu cầu trả tiền cho tôi, còn bắt làm cam kết là đến hẹn, tôi ghé, là phải đưa tiền. Thấy những người có chức quyền, họ ngoan ngoãn vâng lời. Kể từ đó cả xóm này nể tôi lắm, nên chỉ cần thấy tôi là tự động góp tiền liền. Phần tôi, lần đó thu được tiền, dắt đám bạn này đi nhậu một chầu vui vẻ.
Có một lần khác đi thu nợ cũng vui. Lần đó Cậu Hai ở Saigon về giỗ Bà Ngoại. Tối đến, tôi rủ anh tài xế của Cậu, cùng mấy anh em họ của tôi đi cà phê. Trên đường đi, tôi nhờ anh tài xế chở đến xóm này để thu tiền như thông lệ mỗi đêm. Vừa thấy chiếc xe hơi mang bảng số Saigon đậu lại, cả đám chạy ra bu vào như bầy kiến bu cục đường. Tôi từ trên xe bước xuống, một cô trong nhóm la lên " chời tưởng ai, ai dè thằng Bảo, tụi bây đâu mau lấy tiền góp nó kìa." Lúc đó tự nhiên thấy mình giống đại ca xã hội đen quá.
Xã hội Việt Nam thời đó bao giờ cũng cần đến sự quen biết, nhứt là quen biết những người có chức quyền. Trước khi bị hành hung, và trước khi có đám bạn ở UB, CA, QĐ can thiệp, thì mỗi đêm tôi phải chầu chực ở cái xóm này hàng giờ đồng hồ để chờ thu tiền. Tôi chờ mệt mỏi đến độ nói với Mẹ đừng bán đồ cho mấy cô gái này nữa. Nhưng Mẹ nói Mẹ đâu biết cô nào làm, cô nào không đâu. Mà nói thật lòng, các cô này là những khách hàng sộp nhất, vả lại sau này tôi cũng không cần chầu chực như trước kia nữa, nên cũng thoải mái trong việc góp tiền. Cũng chính vì thế mà cái tên của tôi cũng gắn liền với xóm này luôn.
Ai nói đi thu tiền góp không khổ. Khổ lắm chứ. Vì thế câu chuyện nữ ca sĩ Minh Tuyết kể không ngoa chút nào.
Quốc Thái