Tuesday, August 4, 2026

 BÁNH PÂTÉ CHAUD


Hôm bữa theo chân mấy người bạn gốc Haiti đi xem đội Haiti thi đấu trận cuối cùng ở vòng bảng, World Cup, được giới thiệu ăn món Beef Patty của người Haiti. Món này có vẻ ngoài giống loại bánh Pâté chaud của mình, nhưng ăn, thì không ngon bằng. Có lẽ cách ướp thịt của họ khác mình. Ăn bánh này làm tôi nhớ đến một loại bánh mà tôi rất mê hồi còn nhỏ mỗi khi về Nội được Bà Nội cho ăn.


Bánh Pâté chaud, hay còn gọi là Patê-so, là một loại bánh nướng nhưn thịt rất ngon. Bánh này phổ biến nhiều nhất ở miền Nam Việt Nam.


Còn nhớ, hồi đó Bà Nội rất khéo tay trong việc bếp núc, nên Bà nấu ăn và làm bánh rất ngon. Nhà Nội nằm ở chợ Đường Ngang, trên đường Thoại Ngọc Hầu, Long Xuyên, nên Bà cũng có làm vài món để bày bán ở trước cổng nhà. Trong số những món ăn ấy, tôi khoái nhất là bánh Patê-so. Nhìn cái bánh để trong lò kính giữ nhiệt trong suốt mà chảy nước bọt. Biết thằng cháu khoái ăn nên khi nào về Nội, Bà cũng thường lấy một hai cái cho ăn. Cái bánh trong lò lấy ra nóng hổi, cắn một miếng, da bánh giòn rượm hòa cùng với nhưn thịt heo, nó đã làm sao.


Hôm cuối tuần bỗng dưng thèm hương vị bánh của Nội nên tôi đi chợ mua thịt heo xay, pâté gan, hành, nấm cùng các thứ phụ gia khác , và puff pastry về để làm. Trước tiên ướp thịt với các loại gia vị, sau đó lấy puff pastry ra cắt thành từng miếng vuông, bước kế tiếp là để thịt vào giữa, xếp miếng puff pastry thành hình tam giác, dùng nĩa chấn xung quanh rìa bánh để vừa cho bánh dính lại, vừa để nhìn đẹp sau khi nướng. Trước khi cho vô lò thoa lên một ít lòng đỏ trứng để cho bánh có màu vàng bóng khi chín. Từng cái bánh ra lò thơm phức, nóng hổi vừa thổi vừa ăn, miếng bánh bao ngoài giòn rượm khi cắn. Bánh ngon là thế, nhưng dĩ nhiên, không thể nào sánh được với bánh của Bà Nội ngày xưa.


Quốc Thái

Sunday, August 2, 2026

HẠ QUA họa hyl

 HẠ QUA


Hạ đã qua rồi chẳng tiếng ve

Buồn hiu ngẫm lại buổi trưa hè

Tay vờn suối ngọc nhìn non rẽ

Mắt dạo đôi hòn giỡn đảo che

Những dịp thu tàn vui với kẻ

Nhiều hôm lá đổ giận không bè

Đêm sầu nghĩ chuyện bao dằn xé

Bão ở tâm hồn gió lạnh se. 


Quốc Thái




Thursday, July 30, 2026

EM ƠI HÃY MAU TRỞ VỀ

 EM ƠI HÃY MAU TRỞ VỀ


Em ơi hãy sớm trở về

Cây đa bến nước con đê đang chờ

Thú rừng vẫn cứ mộng mơ

Đợi nghe khúc hát nàng thơ đây nè


Em ơi đã sắp hết hè

Hãy mau về với vườn chè đồi rau

Em ơi hãy trở lại mau 

Con sông khóm trúc hoa màu nhớ em


Mỗi ngày giọt nắng leo rèm

Lén qua khung cửa tìm em đợi chờ

Thi nhân ngón những bài thơ

Đường thi lục bát của khờ Tuệ Tâm 


Tình thơ bằng hữu đợi Hâm

Viết bài toàn chữ Tê tầm ghẹo trai 

Kèm theo những tứ tuyệt hài

Để cùng viết họa với bài của em


Em ơi hãy trở về xem

Bao người nhung nhớ cả đêm lẫn ngày

Mong rằng một buổi sớm mai 

Ở bên hồ Lăk mỗi ngày có em


Quốc Thái 

(viết cho TT. mong TT sớm trở về nhà)

Ảnh TT




XE LÔI ĐẠP


 XE LÔI ĐẠP


Trưa nay, ăn cơm xong, ra ngoài ngồi chơi, thấy chiếc xe mười tám bánh đang đút đít vào chỗ đậu để xuống hàng. Nhìn anh tài xế điều khiển chiếc xe chạy lui vào chỗ rất điệu nghệ. Tự nhiên tôi nhớ tới anh bạn ngày xa xưa ấy.


Thuở đó tôi làm về áp tải hàng, nên có đặt một chiếc xe lôi để chở. Lâu ngày, anh xin chở mối, và được công ty chấp nhận. Mỗi khi chở hàng, tôi thường chạy chiếc cánh én phía sau và dùng chân phải gát lên vè xe để đẩy. Ngày qua ngày chúng tôi trở nên bạn thân. Từ đó mỗi đêm tôi ghé đón anh đi cà phê. Có hôm thêm bạn của tôi và anh cùng ngồi trên xe để anh chở dạo phố đêm Long Xuyên thật vui.


Hồi nhỏ đi xe lôi, mỗi lần lên cầu, thấy mấy anh thanh niên hay nhảy xuống đẩy giúp. Vậy là lúc lớn lên, tôi cũng bắt chước làm theo, nên thường ngồi ở trước, hoặc sau, quay mặt về phía sau, thùng xe, để tiện việc nhảy xuống và lên lúc lên và xuống cầu. Hồi đó tuổi mười tám, đôi mươi nên nhảy xuống, nhảy lên, dù ngồi ở tư thế nào vẫn không hề bị gì. Đúng là tuổi trẻ mà.

Hồi đó ở Long Xuyên xe lôi có hai loại, loại thùng nhôm có mui nhìn như xe hoàng gia, loại thùng gỗ, không mui, có thể chở được đến bảy hành khách, hoặc hàng hóa.


Hôm ở khách sạn đi ra, có anh xe lôi mời chở đến event, tôi chụp hình để lưu lại. Nay có dịp khoe rồi.


Quốc Thái

Tuesday, July 28, 2026

BÚN CÁ LÓC LONG XUYÊN


 BÚN CÁ LÓC LONG XUYÊN

Ở Long Xuyên có nhiều món ăn ngon mà người ta có thể gọi là đặc sản như cơm tấm Long Xuyên, đường thốt nốt, các loại mắm, cùng nhiều món ăn mang đậm nét miền Tây, Chăm, Khơ-me. Bên cạnh đó còn có món bún cá lóc mà du khách khó lòng quên được mỗi khi ăn.


Muốn có một tô bún cá lóc ngon, trước hết người ta chọn cá lóc ở sông, sinh sống trong môi trường tự nhiên, không phải cá nuôi. Nồi nước lèo được nấu bằng chính cá lóc. Sau khi cá chín, cắt đầu để riêng, rồi cắt mỏng từng miếng thịt cá, bỏ xương, xào sơ quá với nghệ để khử mùi tanh. Bún bày trí trong tô, kèm theo rau nhút, rau muống, bắp chuối bào, thịt cá vàng ươm, kế bên là đầu cá lóc nóng hổi cùng chén nước mắm me tăng thêm sự hấp dẫn, bảo đảm sẽ làm cho tuyến nước bọt của thực khách không ngừng hoạt động.


Bây giờ, xin mời quý vị cùng thưởng thức nhé.


Quốc Thái


Monday, July 27, 2026

NGÀY ĐẶC BIỆT


NGÀY ĐẶC BIỆT


Ngày mai hai tám tươi  hồng

Đất trời tháng Bảy tình nồng chứa chan 

Năm xưa có một anh chàng

Kinh thành xứ Huế lang thang xuống đời

Trải qua mấy chục năm trời

Đến ngày Hai tám rượu mời nâng ly

Chẳng cần nói một điều chi

Chỉ cần vui vẻ việc gì cũng xong

Bốn mùa xuân hạ thu đông

Ngày mai tháng Bảy ước mong đậm đà


Bảy mươi ai bảo đã già

Bảy lăm là tuổi mặn mà thơ văn

Bảy tư thì cũng rất hăng

Mỗi ngày viết lách để tăng nụ cười

Chúc mừng sinh nhật Anh tươi

Ngày hăm tám tới nụ cười hồn nhiên

Mỗi ngày vui cảnh thần tiên

Làm thơ gởi đến bạn hiền khắp nơi

Cuộc sống này thật tuyệt vời 

An nhàn tự tại là đời đáng yêu


Quốc Thái 

Happy Birthday Anh Tuan Han

Ảnh Anh Hàn Tuấn






Bảy mươi ai bảo đã già

Bảy lăm là tuổi mặn mà thơ văn

Bảy tư thì cũng rất hăng

Mỗi ngày viết lách để tăng nụ cười

Chúc mừng sinh nhật Anh tươi

Ngày hăm tám tới nụ cười hồn nhiên

Saturday, July 25, 2026

CHIA TAY MÙA HẠ




 CHIA TAY MÙA HẠ


Giải đá banh thế giới khép lại cũng là lúc mùa hè sắp sửa đi qua. Hạ năm nay với nhiều sôi động của các trận thư hùng trên vùng Bắc Trung Mỹ kéo theo sự náo nhiệt khắp nơi trên toàn cầu.


Mùa hè với tôi là những kỷ niệm của những trận đá banh từ quê nhà sang đến xứ cờ hoa, bởi những giải đấu thường được tổ chức vào mùa hè.


Xem các cầu thủ lăn lộn nhăn nhó kêu đau mỗi khi va chạm trên sân làm tôi nhớ lại lần đi làm khách trên sân đá banh của Quân khu chín tại Thốt Nốt. Lần đó, khi đến nơi, trưởng đoàn trình giấy tờ xong, cổng sắt mở ra, xe chạy qua, cảnh cổng sắt từ từ đóng lại, khiến cả đội ớn lạnh. Hiệp đầu họ chơi đẹp. Sang hiệp hai, họ thua hai trái, bắt đầu chơi kiểu "chém đinh chặt sắt". Bọn tôi bị họ chơi xấu nhưng không dám hó hé nửa lời. Tôi cũng bị một cầu thủ quân đội đạp vào ống quyển in sáu móng giày đau điếng. Sau đó bị một cầu thủ khác giẫm lên bàn chân phải, cũng in luôn sáu móng giày. Họ bắt bên tôi mang ba-ta, còn họ mang giày móng, nên trận đó thắng hai trái mà toàn đội ê ẩm. Đó cũng là một kỷ niệm nhớ đời của tôi vào mùa hè 1987.


Mùa hè nóng bức, nhưng những hoạt động thể thao, nhứt là đá banh, luôn sôi động ở khắp mọi nơi. Những ngày hè xách giày đi đá banh ở Việt Nam, và ở Mỹ đã để lại khá nhiều hồi ức đẹp trong tôi, mà với thời gian và con chữ gói gọn khó mà kể hết được.


Quốc Thái 

Kỷ niệm một mùa hè hồi thế kỷ trước tại Mỹ


#doanvanNM