CHIA TAY MÙA HẠ
Giải đá banh thế giới khép lại cũng là lúc mùa hè sắp sửa đi qua. Hạ năm nay với nhiều sôi động của các trận thư hùng trên vùng Bắc Trung Mỹ kéo theo sự náo nhiệt khắp nơi trên toàn cầu.
Mùa hè với tôi là những kỷ niệm của những trận đá banh từ quê nhà sang đến xứ cờ hoa, bởi những giải đấu thường được tổ chức vào mùa hè.
Xem các cầu thủ lăn lộn nhăn nhó kêu đau mỗi khi va chạm trên sân làm tôi nhớ lại lần đi làm khách trên sân đá banh của Quân khu chín tại Thốt Nốt. Lần đó, khi đến nơi, trưởng đoàn trình giấy tờ xong, cổng sắt mở ra, xe chạy qua, cảnh cổng sắt từ từ đóng lại, khiến cả đội ớn lạnh. Hiệp đầu họ chơi đẹp. Sang hiệp hai, họ thua hai trái, bắt đầu chơi kiểu "chém đinh chặt sắt". Bọn tôi bị họ chơi xấu nhưng không dám hó hé nửa lời. Tôi cũng bị một cầu thủ quân đội đạp vào ống quyển in sáu móng giày đau điếng. Sau đó bị một cầu thủ khác giẫm lên bàn chân phải, cũng in luôn sáu móng giày. Họ bắt bên tôi mang ba-ta, còn họ mang giày móng, nên trận đó thắng hai trái mà toàn đội ê ẩm. Đó cũng là một kỷ niệm nhớ đời của tôi vào mùa hè 1987.
Mùa hè nóng bức, nhưng những hoạt động thể thao, nhứt là đá banh, luôn sôi động ở khắp mọi nơi. Những ngày hè xách giày đi đá banh ở Việt Nam, và ở Mỹ đã để lại khá nhiều hồi ức đẹp trong tôi, mà với thời gian và con chữ gói gọn khó mà kể hết được.
Quốc Thái
Kỷ niệm một mùa hè hồi thế kỷ trước tại Mỹ
#doanvanNM
































