QUƠ CÚP
Thế giới đang trong mùa World Cup, đi đâu cũng nghe World Cup, từ quán cà phê, công, tư sở, đường phố đến mạng xã hội. Cảnh tượng náo nhiệt của World Cup làm tôi nhớ lại những mùa banh thuở xưa.
Bọn nhóc chúng tôi biết đến World Cup từ giải 1982 tại Tây Ban Nha. Dạo đó khi có mỗi trận banh là kéo nhau đi coi TV ké, rồi reo hò cổ vũ vui lắm.
Thuở ấy chợ Vàm Cống của tôi chỉ nhóm chợ buổi sáng, vì vậy, từ trưa đến tối là khu vui chơi của đám con nít sống xung quanh chợ và ở gần đó. Buổi trưa thì nào là bắn đạn, bắn cọc, tống lon.... Con gái chơi nhảy dây, banh đũa.... Đến chiều thì ba mặt sân chợ thành sân đá banh. Bọn chúng tôi hùn tiền mua banh nhựa về lấy kim châm cho xì hết hơi. Rồi chia phe đá banh. Có khi đông quá phải chia thành nhiều đội đá với nhau. Bên thua sẽ bị thay thế, bên thắng ở lại đá tiếp, cứ thế xoay vòng. Mỗi đội có ba cầu thủ và một thủ môn. Vậy là mỗi chiều các danh thủ quốc tế cởi trần, chân đất tụ về đây thi tài. Không trọng tài, nhưng cũng theo nội qui. Banh chạm tay, la lên "me", thế là đá phạt. Banh ra ngoài "nu", thế là ném biên. Banh qua khỏi khung thành, là đống áo, dép, v.v, "hết banh", thế là thủ môn phát bóng. Vì đá chân đất trên sân nền xi măng chợ, nên sút móng chân, chảy máu đầu gối.... là chuyện thường tình, nhưng các cầu thủ banh mũ đâu có ngán, nên cứ chơi tới. Mà đá ở chợ thì banh bay vào nhà người ta, vào tiệm quán, làm bể đồ, rồi bị tịch thu banh... cũng là chuyện thường tình ở huyện luôn.
Một thời tuổi nhỏ ở quê, dù thiếu thốn về vật chất, nhưng rất vui. Vui vì con nít chẳng biết bon chen. Vui vì có đủ trò để chơi. Vui vì được hóa thân thành các siêu sao bóng đá thế giới vào mỗi chiều trên sân chợ với chân trần, quần đùi, không áo.
Lại một mùa World Cup nữa đã về....Nhớ xưa.
Quốc Thái