Thursday, April 30, 2026

 Cảm nhận thơ Nguyễn Phi


HOÀI CẢM


Trời Đất sinh ra loài hoa danh mộc

Rực sắc hương rạng rỡ giữa cuộc đời

Mặc thăng trầm thế sự đầy vơi

Luôn toả sáng hiền lành thánh thiện!


Mỗi con người có nỗi niềm riêng

Nặng tâm tư thổn thức với chính mình

Hạ lại về nắng đẹp lung linh

Sao thấy nhớ dòng sông bao cách trở...


Mây gió vờn điệp khúc bơ vơ

Nơi đất khách gửi hồn về cố xứ

Kiếp Phong sương dạn dày đời lữ thứ

Bến sông hồ vương vấn mãi thiết tha.


Cảm ơn Đời, ơn Trời Đất sinh ra

Tự nhiên hương dung hoà trong cõi thế

Giá trị thiêng liêng từ gốc nguồn cội rễ

Say tình người...và, say cả hồn ta!

Thơ Nguyễn Phi

@


Bài thơ Hoài Cảm của tác giả Nguyễn Phi mang đậm triết lý nhân văn. Ngay từ những câu đầu, tác giả đã giới thiệu đến "loài hoa danh mộc" với "sắc hương rạng rỡ". Dẫu "thăng trầm thế sự", thì vẫn "tỏa sáng hiền lành thánh thiện". Từ những câu thơ trên, bằng cách mượn một loài hoa, tác giả đã cho chúng ta thấy được sự tự tin, sự vươn lên trước thử thách cuộc đời của một con người. Để dễ dàng cảm nhận bài thơ này, xin phép tác giả Nguyễn Phi cho Quốc Thái chia bài thơ ra thành bốn khổ thơ. 


Ở khổ thơ thứ nhì, ở hai câu đầu, tác giả Nguyễn Phi đã dùng hình ảnh từ nội tâm của mỗi con người để diễn tả cách sống, cách nghĩ, cách hành xử cho bản thân để hoàn thiện hơn, tốt đẹp hơn.

Hai câu thơ cuối, tác giả đã đưa chúng ta quay trở lại cái thời học sinh qua "hạ lại về", "nắng đẹp", rồi "nhớ dòng sông" một thuở giờ đây "bao cách trở".


Ở khổ kế tiếp là hành trình của một kiếp người. Cho dù có lưu lạc ở bất cứ nơi đâu thì người lữ khách vẫn "gửi hồn về cố xứ". Để rồi từng cái "bến", con "sông", cái "hồ" vẫn "vương vấn mãi thiết tha."


Khổ thơ cuối cùng tác giả đã gởi lời tri ân đến "Đời", "Trời", "Đất", và cuộc sống không vì danh lợi mà bon chen, đánh mất chính mình. Ta hãy là ta dẫu trải qua nhiều gian khổ. Hai câu kết rất đắt giá:

" Giá trị thiêng liêng từ gốc nguồn cội rễ

Say tình người, và....  Say cả hồn ta."


Trên đây chỉ là những cảm nhận của cá nhân Quốc Thái qua bài thơ này. Có thể nó sẽ không đúng với cảm nhận của quý vị vì mỗi người đều có mỗi cảm nhận riêng về tác phẩm mình thưởng thức. Cám ơn tác giả Nguyễn Phi đã gởi đến quý độc giả một tác phẩm giá trị.


Quốc Thái

Wednesday, April 29, 2026

Tản mạn: MỘT ĐỜI NGƯỜI



 Tản mạn: 

MỘT ĐỜI NGƯỜI


Một đời người, người ta tính có một trăm năm. Năm mươi mốt năm, hơn nửa đời người. Năm mươi mốt năm, hơn nửa thế kỷ. Năm mươi mốt năm ắt hẳn đã đủ tâm, trí, lực, và đã đứng vững trên đôi chân của chính mình.


Thật vậy, năm mươi mốt năm đã quá đủ cho một con người học hỏi, xây dựng, và phát triển. Một con người có đủ tài lực thì không cần phải lo sợ những tác nhân bên ngoài. Họ luôn đứng vững trước mọi bão tố phong ba. Họ không cần hằng ngày phải tự ca tụng bản thân, hoặc nhờ những người khác ca tụng mình như một bậc vĩ nhân, như một người thành đạt. Những điều ấy chỉ dành cho những kẻ kém tài, vô dụng, thiếu kiến thức, nhưng nhờ thời thế mà leo lên được trên cao. Những kẻ đi chiếm đoạt tài sản của người khác, rồi lại lo sợ một ngày kia người ta sẽ lấy lại, nên luôn sống trong lo âu và sợ hãi.


Năm mươi mốt năm cũng đủ để một con người chân chính nhận ra cái "chân thiện mỹ", và chọn cho mình một "nhân sinh quan" để từ đó có những suy nghĩ hoàn hảo, và hành động đúng đắn.


Một con người đã đi qua một đoạn đường với hơn năm mươi năm để phát triển. Như đã nói ở trên, nếu có thực tài, họ sẽ không sợ bất cứ điều gì, không sợ người ta dèm pha, nói xấu, không sợ kẻ khác xô đổ mình. Chỉ những kẻ bất tài mới sợ những điều ấy. Mà càng sợ, họ lại càng xây nên những bức tường bao bọc bằng cách tự, hoặc nhờ người khác, đánh bóng tên tuổi mình. Họ luôn dùng cặp mắt láo liên để dòm ngó chung quanh, hễ có một ai đó lên tiếng góp ý xây dựng thì họ chụp mũ liền. Họ không thích ai phê bình họ. Họ chỉ khoái những kẻ nịnh hót họ mà thôi. Bởi thế dù họ chỉ mới có hơn nửa đời, dù có đầy đủ quyền lực, tài chính, sức mạnh, nhưng khi họ nhìn thấy những vị bô lão không một tấc sắt trong tay, không hài lòng với hành động, và việc làm của họ, thì họ bằng mọi cách công kích ngay lập tức từ những lời lẽ thô bỉ đến quyền lực, sức mạnh để hạ nhục, và đánh gục đối phương, dù đối phương chẳng thể nào làm hại đến họ. Những hành động mà ta luôn thấy ở kẻ tiểu nhân, nhưng sẽ không bao giờ thấy được ở người quân tử.


Chèn, không còn bao lâu nữa thì cái thằng tui sẽ bước qua tuổi năm mươi chín rồi, tự nhiên ngồi thơ thẩn cái tuổi năm mươi mốt làm gì ta. Tháng Bảy này tui sẽ leo lên thêm một nấc thang đời, cũng đồng nghĩa với việc trượt xuống một dốc đèo. Sang năm Đinh Mùi thằng tui sẽ đón mừng một cái sinh nhật thật lớn khi chạm đến cộc mốc sáu mươi.


Quốc Thái

Tuesday, April 28, 2026

HÈ SANG

 HÈ SANG


Tuổi ngọc qua rồi mãi vấn vương

Hè sang gợi nhớ cảnh sân trường

Tan giờ bạn hữu Đường thi xướng

Giữa buổi tao mầy Lục bát thương

Đỏ phượng mơ này vang khúc ngưỡng 

Sầu ve mộng đó rõ cung đường

Khi già cảm giác còn đâu ngưỡng

Kỷ niệm đong đầy những gió sương.


Quốc Thái

(bhtl)


HOÀI NIỆM 2

 HOÀI NIỆM 2


Sang hè lại nhớ những mùa thương

Tuổi ngọc ngày xưa giữa góc trường 

Mộng đã dăm lần nhưng chẳng vướng

Mơ từng mấy bận vẫn còn tương

Bây giờ cách biệt muôn ngàn trượng

Bữa ấy rời xa vạn nẻo đường

Hạ mãi nơi lòng trăm ý tưởng

Thương thời trẻ dại trách ngàn phương.


Quốc Thái

(bhhyl)

Ảnh NTL




Saturday, April 25, 2026

NỤ CƯỜI

NỤ CƯỜI


Giữa cuộc sống vô thường

Dẫu bị những tai ương

Nhưng tâm em vẫn sáng

Nụ cười xinh diệu hiền


Em như một nàng tiên

Như chẳng có ưu phiền

Khuôn mặt trông thánh thiện

Tự tại và an nhiên


Quốc Thái 




Friday, April 24, 2026

HÒA BÌNH


 HÒA BÌNH 


Qua chiến tranh mới hiểu được bình yên

Mới hiểu được hòa bình là vô giá

Bao xác thân rơi máu đào khắp ngã

Kẻ thắng người thua ai đã được gì


Đất nước tôi những ngày tháng chia ly

Những tiếng đạn bom những gì đã trải

Có những gia đình bỗng nhiên lại phải

Tan nát cửa nhà vì trái đạn rơi


Tết Mậu Thân cố đô Huế tơi bời

Ai gieo rắc để bao đời nguyền rủa

Đại lộ kinh hoàng pháo bom vây bủa

Bao người ngã gục lệ úa buồng tim


Tiểu học Cai Lậy bỗng chốc đắm chìm

Trẻ em vô tội nằm im bất động

Ai gây nên khổ đau trong cuộc sống

Bởi lương tri đã bị tống đi rồi


Đã qua rồi cuộc chiến đất nước tôi  

Ai đã sống mới biết hồi trân quý

Bởi chiến tranh là một loài ma quỷ

Còn hòa bình là thiên lý muôn thu


Đất nước tôi đã qua những đạn thù

Những khói lửa mịt mù nay đã hết

Năm mốt năm dựng xây chưa hồi kết

Lan tỏa hòa bình đến khắp năm châu.


Quốc Thái

Sunday, April 19, 2026

HOÀI NIẸM

 HOÀI NIỆM 





Bạn nắng về ngang dỡ kẻ mành

Trong nhà cảnh đẹp giống như tranh

Kia hồng đỏ thắm còn bao mộng

Nọ cúc vàng tươi đủ những cành 

Phượng nở sau vườn trông rõ tím

Cây trồng ở chợ ngó toàn xanh

Hè xưa kỷ niệm đùa trên sóng

Tuổi ngọc hồn nhiên mãi ước lành.


Quốc Thái