Thursday, September 10, 2026

SINH NHẬT CHÚ PHÚ

 MỪNG SINH NHẬT CHÚ


Hôm qua ngày Chín mừng sinh nhật 

Cháu chúc Chú luôn thật an vui

Khổ đau bịnh tật đẩy lùi

Tám ba tuổi vẫn ngọt bùi sẻ chia


Chín tháng Chín xem kìa hoa nở

Lá vàng rơi rực rỡ con đường

Nhân ngày sinh nhật tỏa hương

Thi đàn Văn Bút bốn phương chúc mừng


Xưa phố cũ tưng bừng pháo nổ

Nay cờ hoa rượu đỏ xum vầy

Đôi lời chúc khỏe hôm nay  

Bình an hạnh phúc đến ngày mai sau


Quốc Thái




ĐI HỌC VÕ


 ĐI HỌC VÕ


Năm mười lăm tuổi tôi và đứa em bạn dì ruột được Ông Ngoại gởi đi học võ ở võ đường của người bạn đồng môn với Ngoại.


Ngày nhập học, Mẹ và Dì mua hai con gà, cho hai đứa, theo yêu cầu của Sư phụ để bái tổ nhập môn. Sau khi cúng xong, Sư phụ dạy một bài quyền, rồi .... dọn bàn thờ Tổ để bắt đầu ..... nhậu.


Ngày học đầu tiên, anh em tôi không mệt vì nghề mà mệt vì rượu. Ra khỏi võ quán, hai thằng cặp cổ nhau, vừa đi vừa hát, vừa đá chân. Bây giờ nghĩ lại mà mắc cười.


Đến ngày học tửu quyền, anh em tôi lại phải nhậu với Sư phụ đến sỉn rồi mới bắt đầu học.


Do Sư phụ thích uống rượu, nên cả đám học trò ngày nào cũng sỉn. Sau đó anh em tôi được lệnh....nghỉ học.


Quốc Thái

LAN TỎA TÌNH YÊU


 Lựa chọn 3: Thể thơ MICROPOEM 

Chủ đề: TỰ DO

Tác giả: QUOC THAI 

Quốc gia: UNITED STATES OF AMERICA 


LAN TỎA TÌNH YÊU


Tình yêu cùng lan tỏa

Khắp bốn biển năm châu

Chung tay bắt nhịp cầu

Sẻ chia niềm hạnh phúc.


Quốc Thái

ƯỚC NGUYỆN HÒA BÌNH



 Lựa chọn 2: Thể thơ GAONESA 

Chủ đề: HÒA BÌNH

Tác giả QUOC THAI

Quốc gia: UNITED STATES OF AMERICA 


ƯỚC NGUYỆN HÒA BÌNH


Hòa bình nhân loại vẫn hằng mong 

Chiến tranh chấm dứt khắp toàn cầu 

Tiếng súng không còn nổ về đêm 

Người dân thoát cảnh xác thân hành 

Cuộc sống an bình hết long đong

Một mái nhà chung khắp bốn biển 

Thâm tình phát triển ở năm châu 

Nụ cười rạng rỡ luôn xuất hiện

Nước mắt buồn đau chẳng nơi lòng 

Hạnh phúc muôn nhà mãi ấm êm 

Tình yêu nhân loại hoài thăng tiến 

Thế giới an bình sẽ được thêm


Quốc Thái

HÒA BÌNH TOÀN CẦU


 Lựa chọn 1: Thể thơ TỰ DO 

Chủ đề: HÒA BÌNH TOÀN CẦU

Tác giả QUOC THAI 

Quốc gia: UNITED STATES OF AMERICA 


MONG HẾT CHIẾN TRANH


Ước mong ở khắp toàn cầu

Ngôi nhà thế giới đẹp câu kết đoàn

Khắp nơi cuộc sống an toàn

Đạn bơm chấm dứt không còn âu lo 

Năm châu bốn biển ấm no 

Tình yêu luôn mãi dâng cho mọi người

Đi đâu cũng thấy tiếng cười

Cụ già em bé xinh tươi mỗi ngày 

Nắng vàng đẹp mỗi sớm mai 

Hòa bình lan tỏa chung tay giữ gìn

Mong rằng mỗi lúc bình minh 

Đất trời tươi đẹp lung linh sắc hồng


Quốc Thái

Wednesday, September 9, 2026

MÙA THU NĂM ĐÓ


 MÙA THU NĂM ĐÓ


Chiếc máy bay đáp xuống phi trường Los Angeles kết thúc một chặng đường xuyên Thái Bình Dương từ Việt Nam sang Mỹ của tôi và gia đình.


Đó là ngày 29 tháng 9 năm 1992 ghi dấu ngày tôi đặt bước chân đầu tiên lên nước Mỹ. Bước ra khỏi phi trường, một làn gió nhẹ thổi qua, tôi hít một hơi dài sảng khoái. Một cảm giác là lạ, lâng lâng khó tả. Nước Mỹ đã vào thu. 


Mùa thu nước Mỹ thật đẹp thật dịu dàng. Tất cả bao điều mới lạ hiện ra trước mắt tôi. Nằm mơ tôi cũng không nghĩ là mình đã đặt chân lên xứ sở này.


Là cư dân gốc miền Tây, quanh năm chỉ có hai mùa mưa nắng. Tôi chưa hề biết thu là gì. Cho nên đây cũng là lần đầu tiên tôi biết đến thu với một cảm giác khó viết thành câu.


Quốc Thái

Tuesday, September 8, 2026

TIẾNG VIỆT HẢI NGOẠI QUỐC NỘI


 TIẾNG VIỆT HẢI NGOẠI - QUỐC NỘI


Đại đa số gười Việt hải ngoại sử dụng ngôn ngữ miền Nam trước 1975 để nói chuyện, và viết lách. Những người Việt hải ngoại đã từng sống trong thời bao cấp đến cuối thập niên 80s thường sử dụng cả hai lối nói và viết của hai thời kỳ khác nhau, bởi họ đã từng hấp thụ hai nền giáo dục khác nhau.


Tôi sang Mỹ năm tôi hai mươi lăm tuổi. Ở cái tuổi này, thì ngôn ngữ Việt không thể nào quên được. Thế nhưng, xin mở ngoặc chỗ này một chút, có rất nhiều người lại giả vờ quên tiếng Việt, nói tiếng Việt giọng lơ lớ, trong khi tiếng Anh cũng chẳng rành. Khi còn sống trong thời bao cấp, dĩ nhiên tôi cũng đã hấp thụ cách dùng từ ngữ của thời đó. Khi sang Mỹ, tôi lại được hấp thụ ngôn ngữ Việt của miền Nam xưa. Nên đôi khi sử dụng ngôn ngữ cũng trở nên trộn lẫn giữa hai thời kỳ.


Tiếng Việt miền Nam xưa, nay được sử dụng ở hải ngoại, công tâm mà nói, rất hay, rất nghệ thuật. Tôi không muốn so sánh ngôn ngữ Việt của hai thời kỳ, khiến nhiều người sống trong nước không hài lòng.


Sau hơn mười mấy năm, tôi mới liên lạc về Việt Nam. Lúc đó còn mua thẻ, gọi qua tổng đài để kết nối. Lần đầu tiên nói chuyện với người thân, tôi chẳng hiểu họ nói gì, vì sau nhiều năm xa cách, ngôn ngữ Việt trong nước cũng thay đổi rất nhiều. Ví dụ như, sau khi nói "bye", Dì tôi biểu "rảnh điện Dì nha." Tôi không hiểu "điện" là gì. Như đi "nhà thương/bệnh viện" thành đi "viện", làm tôi cũng chẳng hiểu "viện" gì. Rồi đi "khám bệnh", thành "đi khám". Lần đầu nghe đi "khám" tưởng đi thăm tù. Và còn nhiều nhiều nữa.


Có một vài đơn cử để so sánh, mà tôi xin được viết là "tiếng Việt xưa và nay" để rút gọn và để dễ hình dung hơn. Tiếng Việt xưa nghe rất hoa mỹ, rất nghệ thuật, mà bây giờ trong nước hay dùng hai chữ "văn hóa" để diễn đạt. Còn tiếng Việt ngày nay nghe rất bình dân. Ví dụ như giữa cha và con. Dù là người con gọi thân phụ của mình là Cha, Ba, Tía, thì khi nói, người xưa luôn dùng hai chữ "hai cha con", hoặc "hai bố con", dùng bởi người Bắc, nghe thật êm tai. Ngày nay, nếu con gọi thân phụ bằng Ba, thì nói là "hai ba con", ..., nghe nó quê quê sao ấy. Cũng như giữa Thầy Cô giáo và học trò, người xưa gọi "Thầy trò" dù là Thầy hay Cô. Còn ngày nay gọi là "Cô trò" để chỉ Cô giáo và học trò. Khi nghe "Cô trò", tôi có cảm giác như tiếng Việt của mình nó bị mất hay. 


Ngày nay, với nền công nghệ thông tin phát triển. Thế giới như nằm trong lòng bàn tay. Từ đó ngôn ngữ cũng xích lại gần nhau hơn. Chính vì điều này cũng khiến tiếng Việt trong nước mất đi cái vẻ hay vốn có trước đây của nó. Ví dụ chữ "yêu", tiếng viết xưa hầu như chỉ dùng cho những đôi trai gái yêu nhau. Và  cũng được dùng để nói về tình yêu quê hương, đất nước con người. Còn giữa cha mẹ và con cái, thường dùng chữ "thương". Nhưng với tiếng Việt ngày nay, chữ "yêu" được dùng trong mọi trường hợp. Khi mình nghe "anh yêu em", nó rất bình thường. Nhưng khi nghe "ba yêu con", nghe nó sai sai làm sao ấy. Tôi nghĩ điều này chắc do từ chữ "love" trong tiếng Anh nên người Việt mình ở trong nước cũng dùng theo(?) Khi tôi nói với vợ "anh yêu em" sẽ không bị ngượng miệng, mà nói "con yêu Mẹ", hay "Ba yêu con" để biểu lộ tình thương thì mắc cở miệng vô cùng.

Ngày xưa, dùng hai chữ "quý vị" để chỉ tất cả những vị quan khách, khán giả, ..... Sau 75 thì "cô chú anh chị và các bạn", mà thực chất, nhóm người này được gọi là "quý vị". Bây giờ gọi là "mọi người" từ chữ everyone(?) Nói thiệt lòng, khi nhìn thấy một đứa trẻ bước vô nhà nói "chào mọi người" trước mặt ông bà cha mẹ, nghe nó "mất dạy" làm sao. 

Ngày xưa, con nít gặp người lớn thì "thưa ông, thưa bà, thưa ba, thưa mẹ". Bây giờ thay chữ "thưa" bằng "chào", và người lớn đáp lại "chào con".


Ngôn ngữ Việt ở thời nào cũng có cái hay cái dở của nó. Những cái nào hay, mình giữ, cái nào dở, mình bỏ, để cho tiếng Việt ngày càng hay hơn, để cho lớp trẻ biết sử dụng một cách đúng đắn thể hiện sự tôn trọng với người lớn tuổi.


Quốc Thái