#doanvanNM
CHƠI CỜ CÁ NGỰA
Hồi đó những người thân trong họ của tôi thường hay tụ tập lại với nhau để cùng sinh hoạt, và chơi các loại trò chơi.
Bài tứ sắc là môn chơi của các Dì. Cờ tướng thuộc thế hệ của Ông Ngoại. Còn cánh mày râu, thích chơi cờ cá ngựa hơn. Môn chơi này tôi tham gia rất nhiệt tình. Cờ cá ngựa cũng chỉ chơi được bốn người. Các Cậu, Dượng, thuộc thế hệ trước, và đám anh em họ tụi tôi, thuộc thế hệ sau, ngồi chơi chung với nhau vui vẻ. Những lúc pha trò, kể chuyện tiếu lâm, ai nấy cười ngặt nghẽo. Có khi có đến hai ba bàn cờ cá ngựa, làm náo nhiệt cả căn nhà. Tiếng của hột xí ngầu khi đổ trong chén nghe thật vui tai. Lúc ngựa bị đá thì người cười, người mếu. Còn nhớ, lúc ấy có Dượng Tư, chuyên chọn ngựa màu đỏ. Mỗi lần đá được đối thủ, Dượng hay kêu lên "đã tới thế". Mỗi khi ngựa vô hết chuồng, thì Dượng ăn mừng và nói "cón thầu". Có khi Dượng thua, mấy Cậu chọc quê. Thua ít bị chọc, không sao, nhưng khi thua nhiều, bị chọc là Dượng hết vui. Hồi đó tôi chơi chung với các Cậu và Dượng Tư là nhiều nhất. Địa điểm thì luôn thay đổi. Lúc ở nhà ÔB. Năm, khi nhà ÔB Sáu, lúc ở nhà Ngoại, khi nhà Dì Dượng Tư. Chơi môn gì cũng vậy, chỉ có những người trong Gia tộc mà thôi.
Nhiều lúc ngồi nghĩ lại, thấy ngày xưa vui quá. Những người trong họ, là con cháu của ÔB Cóc tôi, con cháu Lê gia, luôn quây quần bên nhau, tình thân gắn kết, đong đầy.
Quốc Thái







