Thursday, August 13, 2026

ANH EM HỌ


 ANH EM HỌ


Tôi lớn lên trong vòng tay yêu thương của cả một gia tộc, cho nên cái tình thân thuở ấy nó thật gần gũi và ấm áp.


Bên cạnh những anh chị em họ đồng trang lứa trong gia tộc, thường hay chơi chung với nhau, chúng tôi là những anh em bạn dì, và cô cậu ruột, nên cái sự khắn khít từ thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành càng gắn kết nhiều hơn.


Thuở ấy hầu như mọi sinh hoạt hàng ngày chúng tôi đều cùng chung với nhau. Bọn chúng tôi ráp lại thành một đội banh nhựa để đá với mấy đứa trong xóm, thắng thua cùng chia sẻ. Lớn lên cũng cùng đi chơi, ăn uống, cà phê cà pháo với nhau. Nói chung là từ nhỏ đến lớn luôn sống và sinh hoạt cùng nhau như những anh em ruột thịt, trừ thời gian tôi sống ở Nam Vang, cho đến ngày tôi đi Mỹ hồi đầu thập niên 90s.


Lật lại tập album cũ, thấy tấm ảnh này, ghi lại ít dòng chia sẻ. Trong ảnh người đứng bên trái tên Lâm, con của Dì Tư, người đứng giữa tên Tâm, con Cậu Ba, và tôi, Mẹ tôi thứ Năm. Bên cạnh ba đứa tôi, còn có hai người anh, và hai thằng em con của Dì Tư, và Dì Út. Dĩ nhiên là có các chị và em gái họ ruột. Còn ba đứa chúng tôi, trong một lần đi ăn sáng cà phê ở chợ, rồi rủ nhau "chụp tấm ảnh làm kỷ niệm chớ để mai mốt thằng Bảo đi Mỹ là mình đâu còn được chơi chung nữa."  


Quốc Thái 

#doanvanNM

Tuesday, August 11, 2026

MAI AND THE PERTH POETRY FESTIVAL


MAI AND THE PERTH POETRY FESTIVAL 


Although I am far away 

From the States through the airways 

Sending you a warm support 

For the Festival of days.


Waiting to join of your speech 

By the time I will take break

Share with you the happiness 

Watch your smiling face when speak.


Perth Poetry Festival 

You are a professional 

Sending love poems to the world 

For us and others also.


Congratulations Nhu Mai

You are the best of today

And the beauty of the world 

Proud of you all day and night.


Quốc Thái 



 

ĐI THU NỢ

 ĐI THU NỢ


Đêm qua ngồi xem một tiết mục ca nhạc của Paris by night do ca sĩ Minh Tuyết trình bày. Trong phần phỏng vấn ca sĩ Minh Tuyết nói ngày xưa gia đình cô khổ lắm, mỗi ngày cô phải chạy xe gắn máy để đi thu nợ. À! Nghe tới đây cái tự dưng chuyện của tôi quay về.


Khi tôi học lớp 8, Mẹ đã bắt đầu buôn bán quần áo may sẵn. Lúc đó chưa có sạp, mà chỉ trải tấm nilon , rồi để hàng lên đó bán. Lúc mưa gió, chỉ cần túm tấm nilon, chạy vài bước là vô nhà.


Thời đó buôn bán khó khăn, lo cái ăn còn khó, huống chi lo cái mặc. Vậy nên, muốn bán được hàng thì phải bán trả góp. Thế là, mỗi ngày, theo giờ hẹn, tôi đạp xe đi thu tiền góp của những khách hàng đã mua đồ của Mẹ.


Theo năm tháng, từ trải bán dưới đất, Mẹ có được cái sạp trong nhà dài, hay còn gọi là nhà lồng chợ. Và tôi vẫn kiêm thêm công việc thu tiền khi đến ngày hẹn. 


Công việc thu tiền góp cũng không dễ dàng gì, vì có nhiều khách, ban đầu góp đúng hẹn, sau đó than kẹt tiền, hẹn lần sau bù, rồi hẹn và hẹn...nên nhiều khi đi mà không lấy được tiền, còn bị người nhà của khách đòi đánh nữa mới ghê chứ. Lúc còn nhỏ thì bỏ chạy, lần sau quay lại, đến khi lớn thì có lúc gây nhau, nên phải về tay không, chờ hôm khác quay lại. Có nhiều người nghèo khó thực sự, họ năn nỉ xin khất lại mà mình không thể từ chối.


Chỗ tôi có khu vực hành nghề bán hoa. Các cô gái bán hoa luôn cần có những bộ cánh đẹp, nên ghé sạp mua hàng...trả góp. Nên mỗi đêm tôi phải lân la đến đây để thu tiền. Có rất nhiều lần tôi phải ngồi ở ngoài đường chờ họ tiếp khách xong mới thu được tiền góp. Ban đầu tôi còn mắc cở, vì là trai mới lớn mà, lâu dần thành quen, vả lại, với mấy cô này thì phải lì và chì thì mới thu được tiền, nên cũng dạn dĩ hơn nhiều. Buồn cười nhất là đôi khi bị người ta nghĩ là dân chơi hay ma cô, rồi méc Mẹ.


Kể về chuyện thu nợ ở xóm này mà nhớ đến lần tôi đi đòi nợ, đã không chịu trả tiền còn đòi đánh, và cuối cùng bị anh chồng của cô gái bán hoa dùng đá chọi, khiến tôi bỏ chạy, những viên đá bay tới tấp theo sau, may mà không trúng người tôi. Đang chạy trước những viên đá thì có một nhóm người đi hướng ngược lại. Một anh trong nhóm là cháu họ bên Ông Ngoại hỏi tôi chuyện gì. Tôi kể lại câu chuyện. Xong, thằng bạn học làm ở văn phòng UB, và thằng bạn đi lính, mang lon đại úy, biểu tôi dắt đến đó. Thế là cả tôi dắt mọi người đến đó. Thằng bạn học đi lính về làm phó CA đến gõ cửa, và yêu cầu trả tiền cho tôi, còn bắt làm cam kết là đến hẹn, tôi ghé, là phải đưa tiền. Thấy những người có chức quyền, họ ngoan ngoãn vâng lời. Kể từ đó cả xóm này nể tôi lắm, nên chỉ cần thấy tôi là tự động góp tiền liền. Phần tôi, lần đó thu được tiền, dắt đám bạn này đi nhậu một chầu vui vẻ.


Có một lần khác đi thu nợ cũng vui. Lần đó Cậu Hai ở Saigon về giỗ Bà Ngoại. Tối đến, tôi rủ anh tài xế của Cậu, cùng mấy anh em họ của tôi đi cà phê. Trên đường đi, tôi nhờ anh tài xế chở đến xóm này để thu tiền như thông lệ mỗi đêm. Vừa thấy chiếc xe hơi mang bảng số Saigon đậu lại, cả đám chạy ra bu vào như bầy kiến bu cục đường. Tôi từ trên xe bước xuống, một cô trong nhóm la lên " chời tưởng ai, ai dè thằng Bảo, tụi bây đâu mau lấy tiền góp nó kìa." Lúc đó tự nhiên thấy mình giống đại ca xã hội đen quá.


Xã hội Việt Nam thời đó bao giờ cũng cần đến sự quen biết, nhứt là quen biết những người có chức quyền. Trước khi bị hành hung, và trước khi có đám bạn ở UB, CA, QĐ can thiệp, thì mỗi đêm tôi phải chầu chực ở cái xóm này hàng giờ đồng hồ để chờ thu tiền. Tôi chờ mệt mỏi đến độ nói với Mẹ đừng bán đồ cho mấy cô gái này nữa. Nhưng Mẹ nói Mẹ đâu biết cô nào làm, cô nào không đâu. Mà nói thật lòng, các cô này là những khách hàng sộp nhất, vả lại sau này tôi cũng không cần chầu chực như trước kia nữa, nên cũng thoải mái trong việc góp tiền. Cũng chính vì thế mà cái tên của tôi cũng gắn liền với xóm này luôn.


Ai nói đi thu tiền góp không khổ. Khổ lắm chứ. Vì thế câu chuyện nữ ca sĩ Minh Tuyết kể không ngoa chút nào.


Quốc Thái



Monday, August 10, 2026

CHƠI BANH BÀN









 CHƠI BANH BÀN


Hồi nhỏ, ngoài ham chơi đá banh, tôi còn ham chơi môn banh bàn, và đá banh bàn.


Môn đá banh bàn, là một trò chơi, chứ không phải là môn thể thao. Bàn được thiết kế như một sân banh, mỗi bên có mười cầu thủ và một thủ môn, được gắn vào bốn thanh sắt mỗi bên. Các hình nộm cầu thủ được xếp xen kẻ nhau theo sơ đồ 2-5-3. Tôi mê chơi đến nổi kêu Mẹ mua về một cái bàn, để vừa làm chủ bàn, vừa cáp độ chơi với mấy đứa nhỏ đồng trang lứa trong xóm.


Từ ngày được làm cái bàn đá banh bàn, ngoài giờ đi học, học bài, làm bài tập, là tôi ra đứng ở bàn banh, vừa thu tiền người chơi, vừa cáp độ chơi. Làm chủ bàn, chơi không tốn tiền, mà khi thắng, còn thu được tiền bàn nữa. Làm chủ bàn, có cơ hội chơi nhiều, nên chơi hay hơn, và thắng cũng nhiều hơn, thu tiền bàn về cũng nhiều hơn.


Chơi đá banh bàn một thời gian, tôi chuyển sang chơi banh bàn, hay còn gọi là ping-pong. Chơi một thời gian ngắn thì cũng được làm chủ bàn. Rồi cũng cáp độ chơi như lúc chơi đá banh bàn. Thua thì thôi, thắng thì thu được tiền bàn. 


Nhắc về môn đánh banh bàn thì có khá nhiều kỷ niệm, mà kỷ niệm đáng nhớ nhất là lúc chơi với anh Phùng, giám đốc Phòng Công nghiệp Long Xuyên, sếp của tôi. Còn nhớ, lần đó đánh tay đôi với anh, tôi đang dẫn điểm. Anh đang thua, nên những cú giao banh, đập banh, và những cú trả banh rất cay cú, làm tôi phải liên tục chống đỡ. Trong một lần anh đánh banh qua, trái banh thiệt là ngon ăn, tôi quyết định dứt điểm bằng một cú líp banh thật mạnh. Banh bay qua lưới, đập xuống bàn, rồi bay thẳng vào mặt anh, gần ngay mắt. Cú trả banh quá mạnh khiến chỗ mắt anh đỏ choẹt, và có dấu hiệu sưng. Mọi người lo lấy đá chườm cho anh, còn tôi thì mặt xanh như tàu lá chuối vì sợ. Sợ vì đã làm anh bị thương, sợ vì anh đang là sếp của mình, và nhiều nỗi lo sợ vô cớ. Tôi quăng vợt chạy đến bên anh xin lỗi. Anh nhìn tôi cái mặt xanh lè mà không nhịn được cười. Anh nói "chơi thì phải chịu chứ, làm gì mà em sợ dữ vậy?" Tôi chỉ cười mà không nói gì. Chỉ mong là sếp đừng giận mà đuổi việc thì khổ. Có vẻ như anh hiểu được nỗi sợ của tôi nên vỗ vai nói "không sao đâu." Vậy mà chiều hôm sau, anh còn đãi tôi một chầu nhậu nữa chớ. Khi qua Mỹ, tôi cũng một lần chơi với sếp, và cũng một cú banh, y hệt như với sếp cũ ở Việt Nam, nhưng lúc đó tôi không lo sợ như trước đây. Có lẽ do lớn hơn và hiểu chuyện hơn, nên không lo sợ nữa.


Hôm nay ngồi xem lại mấy tấm ảnh của người Cậu họ làm huấn luyện viên cho đội banh bàn Long Xuyên nhận giải nhứt, những ký ức năm xưa trở về, ghi lại vài dòng chia sẻ cùng quý anh chị em bằng hữu.


Quốc Thái

Friday, August 7, 2026

TÁM THÁNG TÁM



 TÁM THÁNG TÁM


Sáng nay thu đến bên thềm

Có người con gái êm đềm sắc thu

Mừng ngày sinh nhật Diệu Thu 

Chúc em tuổi mới lời ru ngọt ngào

Bầu trời tháng Tám đầy sao

Đất Hà thành đã đón chào bước em

Niềm vui hạnh phúc êm đềm

Em thêm tuổi mới là thêm đẹp nè

Chúc em nhiều sức khỏe nhe 

Nụ cười luôn nở luôn khoe dáng hồng


Quốc Thái 

Chúc em sinh nhật vui vẻ

Thursday, August 6, 2026

THĂM NHÀ BẠN




 THĂM NHÀ BẠN


Quốc Thái có một thằng bạn người Mexico nên thường ghé nhà nó chơi. Nhà nó nằm ở thành phố Ocoee, trong một khu toàn là người Mễ Tây Cơ, nên ở đây nói tiếng Tây Ban Nha là chính.


Ở xóm này nhà nào cũng có hàng rào và cổng riêng biệt nên trông rất giống những xóm nhỏ ở quê mình. Nếu bước vào đây mà không nghe tiếng Mễ, và không nhìn thấy những chiếc xe hơi đậu trước sân của mỗi nhà, thì bảo đảm, người ta sẽ nghĩ ngay đến khu dân cư tại Việt Nam.


Nhà thằng bạn QT có nuôi mấy con gà, loại gà đá độ. Hỏi nó có chơi không, nó nói thỉnh thoảng có mang đi đá chơi ở trong xóm này. Nó rủ "hôm nào mày ghé tao dắt mày đi coi đá gà." Đoạn nó chỉ vào con gà đang ăn ở trong lồng nói "con gà chiến của tao đó, thắng mấy độ rồi." QT nhìn và nói với bạn rằng "đá gì tao cũng chơi, trừ đá gà, đánh gì tao cũng đánh trừ đánh bài và đánh nhau." 


Xóm nhỏ này vui lắm, những đêm trăng sáng, con nít trong xóm tụ tập chơi banh, nói chuyện, còn người lớn thì cũng hòa theo bọn nhỏ, gợi lại ký ức những đêm Rằm năm xưa. Chung quanh xóm có mấy cái quán bán đồ ăn thức uống cho cư dân ở đây và xóm lân cận. Dường như khu nhà ở đây lúc nào cũng náo nhiệt, chứ không yên tĩnh như đại đa số khu nhà ở quận Cam, Florida này.


Lần đầu tiên đến xóm này, QT không ngờ, giữa một đô thị sầm uất có một xóm nhỏ của người Mễ Tây Cơ với nét sinh hoạt gần giống như Việt Nam mình. Mỗi khi buồn, chạy đến đây, là hình ảnh xóm nhỏ quê hương lại hiện ra trước mắt, thật vui.


Quốc Thái