#tuoihoangaymoi2026
THỜI TUỔI NGỌC
Một đời người, có lẽ, vui nhất là thời tuổi ngọc. Lứa tuổi từ 15 đến 18. Đó cũng là lứa tuổi đẹp nhất, nhiều mơ mộng nhất, và cũng thơ mộng nhất.
Còn nhớ, năm tôi học lớp 6 có một cô bạn học từ nơi khác mới đổi về đây và học chung lớp với tôi. Cô bạn học khi đó lạ nước lạ cái nên có phần nhút nhát trước các bạn cùng lớp. Bọn con trai, trong đó tôi, thường hay tỏ vẻ nam nhi chi chí, ga lăng xăng với cô bạn học này. Cả đám con trai vây quanh, nhưng cô bạn lại có cảm tình với tôi nhất, nên dễ dàng trở thành bạn thân, thường hay trò chuyện, trao đổi việc học hành, thỉnh thoảng chở nhau đi ăn chè hay uống nước. Từ tình cảm bạn bè chung lớp, theo năm tháng, bỗng dưng có cảm giác khác lạ giữa hai đứa. Cảm giác nhớ khi không gặp được nhau ở trường. Thật tình mà nói, khi đó đâu biết cảm giác ấy là yêu, cứ nghĩ là chơi thân lâu quá thành ra nhung nhớ vậy thôi. Thuở ấy chúng tôi hay chơi trò đeo mặt nạ, mỗi đứa mỗi loại khác nhau. Tôi thì khoái mặt nạ Batman nên mua một cái về, sau đó vẽ lên giấy bìa cứng rồi cắt ra thành nhiều cái khác nhau. Mỗi cái mặt nạ Batman tôi viết lên đó hai chữ BM, hai chữ cái mà chỉ có tôi và cô bạn học ấy hiểu nghĩa của nó là gì, còn đám bạn thì cứ tưởng đó là viết tắt của chữ Batman. Cái lúc tình cảm bạn bè nó có cái gì đó khang khác, lúc thương lúc nhớ, lúc giận lúc hờn, mà dạo đó siêng đi học dễ sợ luôn. Cái tình cảm kiểu như là "trên tình bạn dưới tình yêu" vậy đó, tình cảm mà nó thiệt đẹp, thiệt thơ mộng, vừa có chút tinh nghịch của tuổi mới lớn, vừa có chút chững chạc của tuổi đã vào đời. Lúc thì cùng nhau chơi đùa như hai đứa con nít, khi lại nói chuyện trầm ngâm như ông bà cụ non. Rồi cái chạm tay đầu tiên làm tim tôi đập loạn nhịp, còn cô bạn học thì mặt đỏ bừng. Hồi đó đi học thường bị bắt phải đeo khăn quàng đỏ, mà chúng tôi thì chẳng đứa nào thích đeo. Mà nhờ đeo khăn quàng mới có trò chơi nghịch ngợm, là nắm một đầu khăn để giựt cho thành nút thắt. Khi khăn đã bị nút thắt thì rất khó tháo ra. Ngày nào chúng tôi cũng chơi trò này, trước khi vào lớp, khi nghỉ giữa tiết, trước khi ra về. Dĩ nhiên nếu không muốn khăn mình bị thắt lại thì một là đối đầu, hai là chạy. Trò chơi đơn giản vậy mà vui lạ. Đến năm học lớp 9 thì mấy bạn học nữ bắt đầu có sự thay đổi trên cơ thể. Trong một lần chơi như thường lệ, tay tôi đã chụp vuột cái khăn quàng và đi thẳng vào ngực áo của cô bạn học. Lúc đó cả hai đều đỏ mặt, cô bạn thì mắc cở chạy đi, còn tôi run như cầy sấy. Một số bạn học nữ cũng bị tình trạng như thế. Rồi cả đám mới nhận ra rằng, mình đã có sự khác biệt. Kể từ đó trò chơi này kết thúc.
Năm sau đó chúng tôi cùng vào lớp 10, cái tình cảm gắn bó bấy lâu nay vẫn y nguyên vậy. Ngoài những lúc học hành cùng nhau thì chúng tôi đi chơi, xem phim, ăn uống, hay ngồi một góc nào đó, hoặc tại nhà bạn ấy tán dóc đủ thứ chuyện không bao giờ hết. Những lần lỡ chạm tay thì tim đập loạn xạ, những lần nói chuyện tiếu lâm cười nghiêng ngửa, những lần lỡ va vào nhau rồi mắc cỡ, những lần chở nhau trên chiếc xe đòn dông mà mùi thơm của da thịt con gái, cùng mùi thơm của tóc luôn làm ngất ngây lòng của thằng con trai mới lớn như tôi.
Cách đây không lâu bạn ấy có gọi điện thoại thăm tôi và nhắc lại những kỷ niệm đẹp của thời tuổi ngọc. Hai chúng tôi trò chuyện với nhau y chang như hồi lúc còn đi học vậy. Cái khung cảnh ngày xưa lại quay trở về trong tâm trí của hai chúng tôi. Cái thuở hồn nhiên, vô tư, vui vẻ, chẳng phân biệt thiệt hơn, chẳng lo âu điều gì. Rồi bỗng dưng nghe tiếng thở dài. Mới đó mà mấy mươi năm đã đi qua, chúng tôi cũng sắp bước qua ngưỡng cửa 60. Đến thời điểm này, cũng đã có nhiều người bạn đã nằm xuống vĩnh viễn bởi nhiều lý do khác nhau. Chúng tôi còn ngồi đây, qua đường dây điện thoại, nhắc lại thời tuổi ngọc, biết được sức khỏe vẫn tốt, là niềm vui và hạnh phúc lắm rồi.
Quốc Thái
















