THƯƠNG
Thương cho chí sĩ dính ôi
Thương người giỏi đạo lại soi kính mờ
Thương người đã lỡ nghiệp thơ
Thương vì mặt mũi lập lờ đặng bênh
Thương tại ái ố bồng bềnh
Thương con người cố dập dềnh đênh lênh
Quốc Thái
TIẾC
Tiếc nồi cơm trắng để ôi
Tiếc con người lịch mà soi gương mờ
Tiếc rằng viết nửa câu thơ
Vào trang giấy mỏng những gờ bấp bênh
Tiếc cho một thủa bồng bềnh
Giờ con sóng cuốn dập dềnh nổi lênh...
09.04.2021. Ps: Cảm tác chuyện ta bà...Chúc cả nhà ngủ ngon!

No comments:
Post a Comment