LỠ DẠI
Ước được lên đời để lãng du
Gom tiền bỏ ống đã nhiều thu
Sài Gòn nhộn nhịp, đèn giăng lối
Kiều nữ dập dìu, áo hở khu
Quán vắng, rượu ngon, mờ ảo ảo
Phòng thưa, người đẹp, tối lu lu
Một đêm tận hưởng chi nào biết
Sáng mất đô la, dại khóc mù
Quốc Thái
LÃNG TỬ QUANH ĐỜI TIẾC CỦA DƯ
Quanh đời lãng tử mộng phiêu du
Bỏ của gom tiền mấy độ thu
Lên phố còn danh người quảng đại
Xuống thành hết đạn kẻ lù khù
Mẫn mê nào biết đen hay sáng
Si dại có hay tối hoặc lu
Nghĩa hiệp chơi xong rồi tính toán
Loay hoay quờ quạng mắt như mù.
(Lăng tử quanh đời tiếc của dư)
Trần Đình Bằng

No comments:
Post a Comment