Friday, March 31, 2023

VẾT DƠ ĐỜI KẺ HÁM DANH







 VẾT DƠ ĐỜI KẺ HÁM DANH


Cõi phàm vinh nhục người ơi

Chớ để tiếng đời nguyền rủa chê bai

Chớ để con cháu các ngài

Tháng rộng đêm dài chẳng dám nhìn ai


Nếu anh thật sự có tài

Đâu cần viết bài kiếm kẻ tụng xưng

Tung nhau bị lố quá chừng

Mặc khách lừng khừng chán lão thơ ca


Vô hình chết giữa ta bà

Một đời thật thà (?) mất cả hôm nay

Hiên mình người rủa lai rai

Số phận an bày cải chối làm chi


Mới hay tiếng bấc tiếng chì

Lầm lỗi li bì chẳng biết ăn năn

Thơ văn thì cứ nhập nhằng

Như kiểu thằng lằn bị đứt cái đuôi


Lấp liếm con chữ tìm vui

Ảo vọng ngủ vùi quên cả trắng đen

Thanh tao bỗng chốc hóa hèn

Như mớ đường phèn chẳng sạch nước dơ*


Thân tàn ma dại xác xơ

Chữ nghĩa i tờ lại quá tanh hôi

Cũng vì tham cái chữ "tôi"

Nên tạo điều "tồi" lẫn "thối" thế thôi


Muốn đời đừng bạc như vôi

Háo đá bỏ rồi chẳng nhận dèm pha

Quay đầu ghé bến là nhà

Chữ nghĩa thật thà bụng dạ bình an


Lỡ ngày mai ngự thiên đàng

Để lại họ hàng bao tiếng thơm lây

Còn ham những thứ bầy nhầy

Nhận lấy cối chầy muôn vạn đời sau


Mê tình ảo vọng thương đau

Khổ lụy âu sầu ngày tối than van

Vườn khô không thể địa đàng

Sao lệ hai hàng quỳ gối cầu xin


Hám danh dục vọng sắc tình

Rồi mãi lình xình cái gọi tà linh

Quay về nhìn ánh bình minh

Hưởng kiếp an bình thanh tịnh ai ơi


Không còn thuận thảo để chơi

Đừng để lại đời những tiếng nhục vinh

Hãy luôn soi rõ phận mình

Thấu đáo sự tình cảm thấy nhàn du 


Quốc Thái

No comments:

Post a Comment