Friday, January 5, 2024

ĐỌC VÀ CẢM NHẬN THƠ TT


 ĐỌC VÀ CẢM NHẬN THƠ TUỆ TÂM

Tuệ Tâm, có thể nói là một nghệ nhân, nghệ nhân của lãnh vực thơ ca. Dưới con mắt và đôi tay của một nghệ nhân, họ có thể thổi hồn vào một vật vô tri vô giác để khiến nó trở thành một tác phẩm nghệ thuật. Và Tuệ Tâm cũng vậy. Với những cảnh quan xảy ra trước mặt, nàng có thể khiến cho người ta rung động qua lối diễn đạt của mình bằng những thể loại thơ khác nhau.


Bài ĐÊM của TT thật hay và xúc tích. Đêm nàng thức dậy cho công việc thường nhật. Những cảnh tượng xảy ra trong đêm nó rất bình thường, nhưng dưới ngòi bút của TT người ta thấy nó sống động vô cùng:

Ta nằm nghe giữa hồn quê

Tiếng con chão chuộc não nề khóc than.

Chỉ với hai câu mở đầu, ta có thể hình dung ra khung cảnh đêm như thế nào rồi, phải không?

Và hai câu tiếp theo như dẫn dắt ta đi khám phá một vùng quê yên tịnh:

Dế hoang mải miết kéo đàn

Một mình ta thức - nhân gian say nồng.

Đọc qua hai câu này, độc giả đã hiểu tác giả diễn đạt cái gì rồi. "Một mình ta thức - nhân gian say nồng" là một câu kết tuyệt vời ở khổ thơ thứ nhất.

Qua khổ thi thứ hai, tác giả viết lên cảnh đẹp nên thơ của quê hương yêu dấu:

Nơi đây đẹp tựa tiên bồng

Trăng thanh gió mát, nụ hồng ngân nga

Trời đất phong cảnh bao la...

Bây giờ đất trời đang dần di chuyển về cuối tháng Mười một, vì vậy, vầng trăng dù không còn sáng tỏ như đêm Mười sáu nhưng cũng long lanh soi rọi ánh sáng xuống trần gian yên tĩnh trong buổi sớm mai. Và câu kết của khổ thứ hai cũng là câu kết của bài thơ cũng vô cùng độc đáo khi:

Dương gian say giấc - chỉ ta một mình


Quý độc giả có đồng cảm nhận như tôi không, khi mà nghệ thuật dùng chữ hoàn mỹ đã khiến cho một bài thơ đơn giản, ý từ mộc mạc, diễn đạt đơn sơ về khung cảnh thôn quê vào tầm 2 giờ sáng trở nên thi vị và độc đáo.


Bài SẮC XUÂN hay từng câu từng chữ khi tác giả đã hòa mình vào thơ và biến xuân thành nhiều sắc màu khác nhau ở mỗi câu thơ:

"Xuân về" theo quỹ đạo thời gian, để rồi "mây trắng" bay lơ lửng giữa tầng không phải "đam mê".

Và "nắng xuân" luôn luôn mát dịu và ấm áp, không gay gắt như mùa hè, hoặc yếu ớt như mùa thu, và lạnh lùng như mùa đông. Nhưng nắng mùa xuân "rực rỡ" đủ để làm "hả hê lá cành"

Hai câu mở đầu quá hay phải không.

Rồi "gió xuân" được tác giả biến hóa thành một tiếng "khẽ gọi" đến "long lanh" lạ.

Đến "bướm xuân" cũng hiền hòa, tươi đẹp hơn những loại bướm thời tiết khác khi mà nó "xinh xắn" để cho người dệt "mộng lành hoa đơm".

"Sắc xuân" lại như một chàng trai ghé vào má người yêu để "hôn nhẹ môi thơm", để cho " má hồng thiếu nữ đang xuân" ý a, mắc cở đến "bồi hồi" đập loạn nhịp tim.

Hai câu kết:

Phố xuân anh lạc mất rồi

Tại em hay tại sắc xuân nồng nàn?

Xuân về, đẹp và quyến rũ đến nỗi chàng trai phải lỡ chân lạc bước khỏi ánh mắt người yêu để chạy theo một sắc xuân huyền ảo.


Với một chữ Xuân, tác giả đã nhân cách hóa một cách tài tình để cho độc giả thấy được ở mỗi câu thơ là một sắc xuân khác nhau, không bị trùng lặp, khô khang, hay gượng ép. Bài thơ nhìn rất đơn giản và cũng là đề tài hấp dẫn cho các thi nhân chấp bút họa, nhưng thật ra nó không đơn giản chút nào, vì không khéo, thì bài họa sẽ mất đi cái hay theo nguyên bản bài xướng.


Bài ĐÊM ĐÔNG, là lối thể hiện thơ khác chứng minh cho sự đa tài của TT. Bài thơ nhớ Mẹ nhẹ nhàng nhưng lại sâu sắc. Chúng ta thường bắt gặp những bài thơ nhớ Mẹ kiểu gào thét, nhớ ơn, thiếu sót, hay kể lể vài dòng văn tự, thì bài nhớ Mẹ của TT rất ư là nhẹ nhàng:

Xóm núi màn sương vệt thẫn thờ

Tâm buồn đưa bước dạ ngẩn ngơ 

Hình như nỗi nhớ người da diết 

Khóe mắt chợt cay giọt lệ khờ.

Đơn giản phải không?? Nếu ta không chú trọng vào lời thơ sẽ không hiểu rằng tác giả đang nhớ và viết về Mẹ của mình.

Khổ thứ hai, tác giả thể hiện rõ hơn một chút qua bốn câu thơ của mình, nhưng cũng khó cho một người vô tâm hiểu rằng tác giả muốn nói gì:

Tìm mãi trong đêm hồi ký ức 

Lối cũ còn vương gót chân mờ

Sương tàn đưa bước người đang tới 

Nhắm mắt ru lòng dạ như mơ...

Cho đến khi đọc hết bài thơ, có lẻ câu P.S này sẽ làm cho người đọc qua loa chợt hiểu:"à!thì ra tác giả đang nhớ Mẹ của mình":

 Tự nhiên nhớ mẹ ngẩn ngơ tâm lòng!


Mời quý vị đọc các bài thơ dưới đây của ts Tuệ Tâm:


ĐÊM 


Ta nằm nghe giữa hồn quê

Tiếng con chão chuộc não nề khóc than

Dế hoang mải miết kéo đàn 

Một mình ta thức - nhân gian say nồng 


Nơi đây đẹp tựa tiên bồng

Trăng thanh gió mát,  nụ hồng ngân nga

Trời đất phong cảnh bao la

Dương gian say giấc - chỉ ta một mình....

Tuệ Tâm


05.01.2021

**

SẮC XUÂN 


        Xuân về mây trắng đam mê

Nắng xuân rực rỡ hả hê lá cành

        Gió xuân khẽ gọi long lanh 

Bướm xuân xinh xắn mộng lành hoa đơm 

        Sắc xuân hôn nhẹ môi thơm 

Má hồng thiếu nữ đang xuân bồi hồi 

         Phố xuân anh lạc mất rồi 

Tại em hay tại sắc xuân nồng nàn ? 

Tuệ Tâm


04.01.2021

**

ĐÊM ĐÔNG  


Xóm núi màn sương vệt thẫn thờ

Tâm buồn đưa bước dạ ngẩn ngơ 

Hình như nỗi nhớ người da diết 

Khóe mắt chợt cay giọt lệ khờ 


Tìm mãi trong đêm hồi ký ức 

Lối cũ còn vương gót chân mờ

Sương tàn đưa bước người đang tới 

Nhắm mắt ru lòng dạ như mơ...

Tuệ Tâm


 03.01.2020.Tự nhiên nhớ mẹ ngẩn ngơ tâm lòng!

**

Và cuối cùng là một bài thơ phá cách của tác giả. Với lối viết,ngắt câu, chia khổ thơ phá cách độc đáo, tác giả đã truyền đạt đến độc giả sự dại khờ của một con tim, mà qua đó chúng ta có thể thấy được hình ảnh của chính mình. Bài này tôi đã từng được đọc lại ở một trang thơ mà nơi đó người ta không biết VÔ TÌNH HAY CỐ Ý ĐÃ THAY ĐỔI VÀ SỬA LẠI CÁCH NGẮT CÂU CỦA BẢN GỐC LÀM CHO BÀI THƠ MẤT ĐI Ý NGHĨA BAN ĐẦU CỦA NÓ, VÀ MẤT ĐI CÁI Ý MÀ TÁC GIẢ MUỐN NHẮN GỞI.

Mời đọc bài thơ dưới đây:


CON TIM DẠI KHỜ 


Con tim dại khờ 

Bởi nó dám yêu 

Dám kiêu hãnh với những gì đáng sống ! 


Em không xứng đáng với trái tim mình 

Bởi không đủ vững vàng trước những điều bất nhẫn 

Lý trí vẫy vùng, bản ngã tổn thương 

Những nỗi buồn nối gót mưa tuôn 

Khi tim vẫn kiệt cùng yêu 

Khi ân tình vẫn còn nồng thắm 

Lúc nhớ thương vẫn còn say đắm 

Thân em đã mệt rã rời !...


Con tim dại khờ ơi 

Sao mãi lo người đỏ mắt 

Lại quên ta đã nát lòng rồi ? 


Em không xứng đáng với trái tim mình 

Bởi em không chấp nhận phôi phai 

Lý trí biết trước những cuộc biệt ly kề cận 

Không níu kéo tình người bằng nỗi buồn giấu sâu trong đáy mắt 

Hiểu về nhân tình thế thái

Hiểu ngọn ngành những điều ngang trái 

Nhưng cố đa đoan ngốc nghếch dại khờ 

Mềm lòng...tin vào tất cả...


Con tim dại khờ kì lạ 

Chẳng bao giờ vội vã 

Chẳng bao giờ than van !...


Em không xứng đáng với trái tim mình 

Bởi em không biết lòng nhân thế mênh mông 

Mà hờn ghen vạn lần hạn hẹp 

Sao dắt được tình người qua những bão giông 

Muôn lối đời quanh co và thênh thang dài rộng 

Nên chỉ một lần lạc nhau là lạc mất 

Cuộc phù hoa giấu nhau vào lẩn khuất 

Chỉ còn lại những vần thơ và lối nhỏ đêm về 

Thật là chật hẹp...

Để kỷ niệm cứ chen chúc nép vào từng góc...Thành đau !!!...


@Ps:Viết trong ngày cuối năm 18h-31.12.2020-tại BVĐHYDTPHCM@


Thơ Tuệ Tâm  tuy đơn giản, dễ đọc, dễ hiểu, nhưng rất sâu sắc và giàu tính nhân văn. Lời thơ lúc nào cũng nhẹ nhàng sâu lắng như là lời tâm sự. Cái hay ở thơ TT là độc giả không bao giờ thấy sự trùng lặp, hay dùng chữ khô khang, không logic. Lời thơ của TT cũng êm đềm dễ mến như tính tình của nàng vậy.

Cám ơn TT đã đem đến cho đời những áng thơ hay

Quốc Thái


P.S. Hỡi những người ưa xưng danh đạo đức và tôn trọng qui luật, tôn trọng tác quyền, tác giả, hãy nên làm theo những gì mình nói, đừng nên nói một đường mà làm một nẻo sẽ khiến người đời cười chê, mỉa mai. Khi chúng ta chia sẻ một tác phẩm của ai đó thì nên giữ đúng nguyên bản gốc của nó, đừng vì một lý do gì mà sửa đổi. Mặc dù tác giả đã không lên tiếng, nhưng tôi, cũng là người cầm bút, thấy bất bình nên lên tiếng. Nếu quý vị còn chút tự trọng thì hãy nên làm đúng theo qui luật, dẫu nó có bất thành văn. Còn nếu cái tôi của quý vị nó nặng hơn lòng tự trọng....thì thôi, miễn bàn

Thân ái

QT

Thursday, January 4, 2024

SANG ĐÔNG

SANG ĐÔNG 


Đông cùng giá lạnh vừa sang

Kéo theo cơn gió bẽ bàng những cây

Mưa rơi ướt đẫm vai gầy

Em lang thang giữa nơi đây sáng buồn


Ngoài kia tuyết cũng đổ tuôn

Dòng sông hóa đá không nguồn đã trơ

Tình ơi sao quá hàng hờ

Làm cho em mãi ngẩn ngơ sáng chiều


Nắng vàng gợi những cô liêu

Mình em đếm bước với nhiều thanh âm

Đêm đêm gối chiếc lặng thầm

Có ai hiểu thấu niềm thăm thẳm này


Bao lần mắt đẫm lệ cay

Thương yêu ngóng đợi bao ngày đã qua 

Thời gian đã khiến thêm già

Người quên kẻ nhớ người xa kẻ gần


Bây giờ sắp đến mùa xuân

Hoa mai nở rộ cho gần ngày sau 

Con tim thôi hết nát nhàu

Ông Tơ Bà Nguyệt cho cau quyện trầu...


Quốc Thái 





























EM MUỐN ĐƯỢC HỜN


 EM MUỐN ĐƯỢC HỜN

(bài họa)


Rằng em muốn được có ai hờn

Bởi lẽ duyên tình kết tựa sơn

Mỗi sớm lên đàng nghe khúc nhạc

Chiều buông xuống núi thả dây đờn

Từ nay lẻ bóng không còn nữa

Tiếp đến cô phòng thiếu chỗ hơn

Phận kiếp trời ban mình hạnh ngộ

Rằng em muốn được có ai hờn.


Quốc Thái


Ảnh FB

TẾT TÂT/ NHỚ TẾT QUÊ NHÀ xh QT ĐB

 TẾT TÂY


Mấy chục đông rồi chúc Tết Tây

Anh em bạn hữu họp xum vầy

Câu chào thắm đượm hân hoan phút

Điệu hát ân tình phấn khởi giây

Rượu đỏ kề môi trong tiếng nhạc

Mồi ngon chạm lưỡi với tâm đầy

Mừng năm mới thật nhiều an lạc

Sức khoẻ thành công khắp đó đây.


Quốc Thái


NHỚ TẾT QUÊ NHÀ!


Xuân về mấy độ xứ người Tây 

Vẫn nhớ quê hương lúc hợp vầy 

Điểm khắc giao thừa chờ mỗi phút 

Sào cao pháo nổ đếm từng giây 

Rượu mừng kính chúc toàn gia đạo 

Thịnh vượng an khang bạc đủ đầy 

Bạn hữu tâm đồng duyên ý hợp 

Mùa vui hết mực đó và đây.


Đình Bằng


Thơ: Quốc Thái

Người mẫu: đồng hương Long Xuyên

Photo: Nhất Hùng

Edited: Bê Tê



Wednesday, January 3, 2024

GIỮ TRỌN TÌNH THƠ

 GIỮ TRỌN TÌNH THƠ


Tình thơ kết tụ đã bao ngày

Xướng họa câu từ bởi mãi say

Lục bát gom lời xây nghĩa đấy 

Đường thi gói chữ dựng ân này

Hòa huynh với muội theo dòng chảy

Níu chị và em đảo ngõ thay

Sáng quyện cùng đưa bài chẳng gãy

Chiều vui cũng thỏa giấc an bày

Đông tàn lạnh buổi mà xua đẫy

Hạ đến mưa chiều những cảm hay 

Nghĩ nguyệt mê đàn mơ tiếng gảy

Nhìn non thích vẽ mộng cung chày

Yêu hồng bữa sớm bình minh dậy

Mến nhỏ canh dài vũ điệu hay

Giữ trọn hương nồng hoa lá nẩy

Dù xa bạn hữu khá đong đầy.


Quốc Thái



Tuesday, January 2, 2024

CHUYỆN KỲ



 CHUYỆN KỲ


Nàng Anh đẹp gái lại chơi kỳ

Mặc cái đầm vàng thấy nội y

Lúc ánh đèn màu ngay chính chủ

Thành ra diệt hết điểm nhu mỳ


Cô này vội vã gởi đôi lời 

Đính chính rằng mình xơ ý nơi

Sẽ hứa từ nay không phạm lỗi

Còn ban tổ chức  cũng kêu trời 


Chẳng hiểu vì sao có vụ nầy

Hay là quảng bá chuyện chi đây

Vô tình cố ý mà chơi trội

Xin lỗi là xong việc bậy nầy


Mỗi năm đều có chuyện bầy hầy

Của những cô nàng gọi đẹp đây

Khoe cái ngàn vàng cha mẹ sắm

Để rồi báo chí đăng lên đầy. 


Quốc Thái


Ảnh MXH







Monday, January 1, 2024

Tản mạn ĐẦU NĂM

 Tản mạn ĐẦU NĂM


Đêm qua giao ca giữa năm cũ và mới, thành phố thức khuya, mọi ngã đường đều nhộn nhịp xe cô đến tận 3 giờ sáng. Cũng chính vì thế mà hôm nay thành phố này đã dậy thật trể. Đường phố vắng xe, nhiều ngôi chợ, nhà hàng đóng cửa nghỉ Tết dương lịch. Đến tầm 11 giờ trưa, những con đường chung quanh sân banh Camping World đông dần lên, vì ở đây có trận banh football Mỹ. Đây là tập tục hằng năm ở thành phố Orlando này, và một vài thành phố khác trên toàn cõi Hoa Kỳ. Sau đó đường phố nhộn nhịp hẳn lên, xe cộ đông đúc ở khắp mọi nơi. Thành phố đã trở về với nhịp sống bình thường sau vài giờ ngủ nướng.


Quốc Thái 

1 tháng 1 năm 2024


Ảnh chụp năm 25 tuổi