Người ơi có nhớ hay không
Ngày chia tay ấy vẫn mong trở về
Nhưng rồi cách biệt sơn khê
Vì cơm áo gạo lời thề đã quên
Mỗi ngày tên vẫn gọi tên
Nhưng mà xa quá chẳng bên nhau rồi
Tình này đành cất lại thôi
Vô duyên không phận bồi hồi xót xa
Đại dương rộng lớn bao la
Đôi bờ cách biệt giữa ta với người
Mỗi ngày môi vẫn mỉm cười
Dần theo năm tháng nét tươi chẳng còn
Bây giờ môi đã hết son
Người xa như bóng núi non chập chùng
Giấc mơ tao ngộ tương phùng
Thôi đành xếp lại chôn cùng tháng năm
No comments:
Post a Comment