HẠ QUA
Hạ đã qua rồi chẳng tiếng ve
Buồn hiu ngẫm lại buổi trưa hè
Tay vờn suối ngọc nhìn non rẽ
Mắt dạo đôi hòn giỡn đảo che
Những dịp thu tàn vui với kẻ
Nhiều hôm lá đổ giận không bè
Đêm sầu nghĩ chuyện bao dằn xé
Bão ở tâm hồn gió lạnh se.
Quốc Thái
