SÀI GÒN THU
Sài Gòn mùa lá rụng năm ấy
Trên con đường chợt thấy em qua
Cô em nhân dáng ngọc ngà
Vừa gặp đã biết thật là mến thương
Mùa thu ấy cung đường rợp bóng
Tay trong tay cùng hóng gió chiều
Môi mềm đã ngọt lời yêu
Sài Gòn mảnh đất thật nhiều yêu thương
Sài Gòn dẫu con đường thay đổi
Nhưng tình yêu chẳng đổi thay lòng
Bốn mùa xuân hạ thu đông
Sài Gòn thu ấy vẫn nồng trong tôi
Sài Gòn đã qua rồi tháng hạ
Sắc mùa thu nay đã quay về
Khung trời kỷ niệm đam mê
Nhớ ngày xưa môi kề bờ môi
Quốc Thái

No comments:
Post a Comment