PHẬN NHÀ NÔNG
Khổ cho cái phận làm nông dân
Thiếu áo quanh năm cũng chẳng quần
Cuốc bẩm mạ non em hở rúng
Cày sâu lúa chín nàng khoe thân
Núi kia đỏ chói cùng sương gió
Đồi nọ trắng ngần với cặp chân
Lay láy tóc đen hờ hững phủ
Trông rồi bỗng thấy dạ bâng khuân
Quốc Thái.

No comments:
Post a Comment