NGẪM NGHĨ
Một kiếp nhân sinh chẳng hết buồn
Đời người vẫn cứ lệ trào tuôn
An nhiên thẳng thắn đầu cao ngẫn
Bất chính mưu mô não cúi luồn
Tích đức thì tâm yên mãi mãi
Gian tà khiến dạ rối luôn luôn
Khi còn oán hận trời u tối
Một kiếp nhân sinh chẳng hết buồn.
Quốc Thái













No comments:
Post a Comment