GIÓ ĐƯA CÂY CẢI VỀ TRỜI...
GIÓ nồm thổi nhẹ bến sông
ĐƯA theo chiếc lá chớm đông theo về
CÂY non bỗng hóa hôi ê
CẢI già cất giọng câu xề hương hoa
VỀ đêm óng ả bóng ngà
TRỜI cao đâu thấy mà la cái trò
RAU muống kể chuyện bé to
RĂM kia lại sợ thước đo lòng mình
Ở đây lo họ lấy tình
LẠI còn lo sợ linh tinh như này
CHỊU thời ai có giải bày
ĐỜI trăm vị ngọt, mặn, cay cho cùng
ĐẮNG lòng vì kiếp chạ chung
CAY mặt chai mắt khốn cùng ai ơi!
"GIÓ ĐƯA CÂY CẢI VỀ TRỜI
RAU RĂM Ở LẠI CHỊU ĐỜI ĐẮNG CAY"
NỈ NON THƯƠNG MƯỚN KHÓC VAY
CHỈ LÀ CHÓT LƯỠI ĐẦU MÀY MÀ THÔI!
Quốc Thái
Họa thơ ts TT
Ảnh từ TT
RAU CẢI - RAU RĂM
GIÓ chiều thổi dọc bờ sông
ĐƯA theo hơi lạnh mùa đông chớm về
CÂY già lá úa ủ ê
CẢI ven sông đã xuống xề, héo hoa
VỀ đêm sương tắm trăng ngà
TRỜI như thấp xuống lân la, chuyện trò
RAU Cải thì thầm nhỏ to
RĂM kia sao lại so đo với mình
Ở đời sao nỡ chia tình
LẠI tham nhân ngãi điêu linh thế này
CHỊU mang tiếng xấu, ai bày
ĐỜI người ăn đắng, uống cay, khốn cùng
ĐẮNG lòng có muốn khổ chung
CAY kia ai muốn chia cùng, người ơi !
"GIÓ ĐƯA CÂY CẢI VỀ TRỜI
RAU RĂM Ở LẠI CHỊU ĐỜI ĐẮNG CAY"
NỈ NON THƯƠNG MƯỚN KHÓC VAY
CHỈ LÀ CHÓT LƯỠI ĐẦU MÀY MÀ THÔI !
Tuệ Tâm
05.11.2020


No comments:
Post a Comment