Friday, July 10, 2026

ĐỌC LÊ VĂN TRƯỚC


 ĐỌC VÀ CẢM NHẬN THƠ CỦA TÁC GIẢ LÊ VĂN TRƯỚC


Ai trong chúng ta cũng có một bầu trời của những kỷ niệm, những đoạn ký ức, cùng những mảng hồi ức khơi lại những tốt đẹp, đau khổ, nhớ thương....Và chúng luôn là mớ hành trang mà mỗi con người chúng ta mang theo cho đến khi rời cõi tạm vô thường này.


Có lẽ, những mảng ký ức của những người làm nghệ thuật như nghệ sĩ sáng tác, nhà văn, nhà thơ luôn chất chứa nhiều tâm tư tình cảm, bởi bất cứ điều gì xảy ra trước mặt cũng khơi dậy những hồi ức, để từ đó đưa họ về với những kỷ niệm xưa.


Bài thơ VỌNG BẾN XƯA của tác giả Lê Văn Trước viết lên tâm trạng của một người đã từng làm nghề đưa khách sang sông, hay nói một cách khác là kỹ sư tâm hồn. Thầy giáo cũng như ông lái đò năm tháng miệt mài đưa khách sang sông cho đến khi gối mỏi chân chùng mới lui về vui thú điền viên. 


Chúng ta hãy cùng nhau đọc hai câu đầu:

Nghe tiếng chèo khua nước đêm Đông,

Gió lành lạnh buốt lòng cô lữ.

Đọc, mà mình có cảm giác như từng câu chữ thấm vào trong da thịt. Rồi như thấy hình ảnh mình ở trong đó. "Tiếng chèo", "khua nước", "đêm đông", "gió lạnh, "buốt lòng" "cô lữ", là những cặp từ đắt giá mà tác giả dùng để mở đầu bài thơ. Qua đó cũng cho chúng ta hình dung được cảnh vật ở vào thời điểm đó.


Bây giờ hãy cùng nhau đọc hai câu kế tiếp:

Hai mươi năm xa rời bến cũ,

Ông lái đò vọng nhớ dòng sông.


Nếu chỉ đọc đến đây, đa số chúng ta sẽ hình dung ra bóng dáng của một ông lái đò già đã từng đội nắng dầm mưa đưa khách sang sông bởi "xa rời bến cũ", bởi "ông lái đò" bởi "vọng nhớ dòng sông". Nhưng nếu nghĩ tinh tế hơn một chút, độc giả sẽ ồ lên, và nhận ra rằng, đây là bóng dáng của một người làm nghề giáo.


Hãy cùng nhau đi đến đoạn kế tiếp nha:

Ba mươi năm gieo trồng con chữ,

Ba mươi năm đưa khách sang sông.


Khi đọc đến hai câu này thì chúng ta đã nhận ra được hình ảnh của một ông Thầy đã dùng đến ba mươi năm thời gian của mình để truyền đạt những kiến thức cho biết bao thế hệ học sinh. Họ như những người khách lên đò, sang sông, mà có mấy ai nhớ về ông lái đò đã từng khua mái chèo trên con sông tri thức.


Và đó cũng là ý của hai câu cuối của bài thơ mà tác giả đã gởi đến độc giả của mình để chốt lại một hành trình dài của một người làm nghề giáo dục:

Bến cũ trăng soi còn lặng đợi,

Mái chèo còn vọng bóng hư không.


Từ tiếng chèo khua nước trên sông vào một đêm đông, đã gợi lên những hồi ức và đưa Thầy trở về một thời đã làm ông lái đò đưa khách sang sông.


Còn bây giờ, Quốc Thái xin kính mời quý vị cùng QT đọc lại bài thơ này nhé.


VỌNG BẾN XƯA


Nghe tiếng chèo khua nước đêm Đông,

Gió lành lạnh buốt lòng cô lữ.

Hai mươi năm xa rời bến cũ,

Ông lái đò vọng nhớ dòng sông. 


Ba mươi năm gieo trồng con chữ,

Ba mươi năm đưa khách sang sông.

Bến cũ trăng soi còn lặng đợi,

Mái chèo còn vọng bóng hư không.


Lvt 09/07/2026


Quốc Thái xin chân thành cám ơn tác giả Lê Văn Trước đã viết lên một bài thơ để gởi gắm tâm tình của mình vào trong đó. Bài thơ đã tạo nên thật nhiều cảm xúc cho QT.

Chân thành cám ơn quý anh chị em đã ghé đọc và chia sẻ. Chúc tất cả mọi người với những gì tốt đẹp nhất.


Quốc Thái

No comments:

Post a Comment