Thursday, August 25, 2016

Bài thơ đoạt giải nhì của Châu Hà tại trại hè Văn Bút Houston 2016

 TRÀ ÐÀM LỀU CHÕNG THI THƠ
                         
                            Rỡ ràng áo trắng bóng thi nhân
                            Mặc tưởng trầm tư ý xuất thần
                            Phóng bút hương thơ lòng ái quốc
                            Vươn tay chào đón khách tao nhân..!
                            Trà đàm vi vút hòa giai điệu
                            Lều Chõng thênh thang giáng bút thần!
                            Giữ lửa ấm lòng duyên tao ngộ...
                            Thi đàn hải ngoại khắc tình thân..!

                                                                            CHÂU HÀ.

 TRẠI HÈ VĂN BÚT HOUSTON

                                   
Tháng tám trời Thu trải nắng vàng
                                        Trại Hè Văn Bút đã đăng quang
                                        Houston - Texas triển khai Hội
                                        Mặc Khách - Tao Nhân liên kết đoàn..!

                                        Thăng trầm Thức Ngủ bóng thời gian
                                        Văn Bút hôm nay chiếm bảng vàng
                                        Tình Bạn - Tình Yêu - Tình Văn Bút
                                        Một trời thanh sắc tỏa hào quang..!

                                        Bạch y sĩ tử gọi hồn thơ...
                                        Lều chõng tâm giao vương ý thơ!
                                        Thêm bạn, thêm tình...nguồn cảm xúc
                                         Trà Ðàm sinh hoạt thỏa tình mơ..!

                                        Mặt hồ êm ả nước trong veo..!
                                        Ðôi ả Thiên Nga lướt mái chèo
                                        Xuất khẩu lời thơ... trong chớp nhoáng
                                        Thơ Thuyền dăm phút dậy hò reo!

                                        Chương trình đa dạng kín thời gian
                                        Viễn Cảnh tương lai chung sức bàn
                                        Kiến tạo Tòa Nhà theo ý nguyện
                                        Hôm nay và vĩnh viễn an khang..!

                                        Gala Dạ Hội kết thân tình
                                        Ca Vũ - Dancing - Chuyện chúng mình...
                                        Hội thảo tương lai Văn Bút Việt
                                        Thính phòng bình chọn đóa hồng xinh.

                                        Trại Hè Văn Bút đầu tiên khởi
                                        Mời gọi Thành Viên đóng góp lời
                                        Khai triển phát huy sinh hoạt mới
                                        Thi đua bè bạn khắp nơi nơi..!                                                                                                                                                                                                Châu Hà 

Friday, August 19, 2016

Nhac Vu Lan (Me)-Lmst

BAO LA TINH ME
 
                                                                            
LYRICIST: KIEU OANH TRINH
MUSIC COMPOSERLMST
HARMONIST: CAO NGOC DUNG
SINGERTAM THU
YOUTUBE 
               

 LOI ME RU

                                                                            
LYRICIST: NHU LY
MUSIC COMPOSERLMST
HARMONIST: LMST
SINGERNHU LY
YOUTUBE 
               

*Xin phep tac gia Thi si cho duoc cong tac phan am nhac
va duoc pho bien bat vu loi tren mot so Dien dan bon phuong

LOI RU CUA ME

                                                                            
LYRICIST: THE NHAN
MUSIC COMPOSERLMST
HARMONIST: CAO NGOC DUNG
SINGERTAM THU
YOUTUBE 
               

*Xin phep tac gia Thi si cho duoc cong tac phan am nhac
va duoc pho bien bat vu loi tren mot so Dien dan bon phuong

ME MUON DOI CON MAI

                                                                            
LYRICIST: SONG PHUONG
MUSIC COMPOSERLMST
HARMONIST: CAO NGOC DUNG
SINGERTHUY AN
YOUTUBE 
               

*Xin phep tac gia Thi si cho duoc cong tac phan am nhac
va duoc pho bien bat vu loi tren mot so Dien dan bon phuong

NHO CONG ON ME

                                                                             
LYRICIST: DOAN THUY TIEN
MUSIC COMPOSERLMST
HARMONIST: CAO NGOC DUNG
SINGER: TAM THU
YOUTUBE 
               

*Xin phep tac gia Thi si cho duoc cong tac phan am nhac
va duoc pho bien bat vu loi tren mot so Dien dan bon phuong

ME VA THANG SAU

                                                                            
LYRICIST: HAN TUY XAT
MUSIC COMPOSERLMST
HARMONIST: CAO NGOC DUNG
SINGERTHUY AN
YOUTUBE 
               

*Xin phep tac gia Thi si cho duoc cong tac phan am nhac
va duoc pho bien bat vu loi tren mot so Dien dan bon phuong

TINH ME

                                                                             
LYRICIST: MINH HO & MINH HO DAO
MUSIC COMPOSERLMST
HARMONIST: CAO DAT
SINGER: DINH VAN & PHUONG DUNG
YOUTUBE 
               

VU LAN NHO ME

                                                                            
LYRICIST: HUU HIEN
MUSIC COMPOSERLMST
HARMONIST: THU TRANG
SINGER: THU TRANG
               

*Xin phep tac gia Thi si cho duoc cong tac phan am nhac
va duoc pho bien bat vu loi tren mot so Dien dan bon phuong

*When I give you my time, I’m giving you a portion of my life.

VU LAN CON DEN CHUA

 http://www.hathaykhongbanghayhat.org/?q=node/12713                                                                           
LYRICIST: LE CAM THANH
MUSIC COMPOSERLMST
HARMONISTLMST
SINGERQUANG CHAU
               

*Xin phep tac gia Thi si cho duoc cong tac phan am nhac
va duoc pho bien bat vu loi tren mot so Dien dan bon phuong

tho QThai
nhac Lmst
Kinh moi quy VTH thuong thuc
QThai chan thanh cam on NS Lmst da pho bai tho cua QThai



__._,_.___

Friday, August 12, 2016

Mùa Thu Chết

Mùa Thu Chết

Vũ, một chàng trai trẻ xuất thân từ một gia đình trung lưu ở miệt Tân Châu, An Giang, vừa hoàn thành bậc trung học và khăn gói lên đường để thi vào một trường danh tiếng tại Dalat, đó là trường Võ Bị Quốc Gia, vào cuối năm 1959.
...
Nhớ lại, cách đây bảy năm, sau khi xong bậc tiểu học, Vũ phải lên Long Xuyên để học tiếp bậc trung học vì Long Xuyên là một vùng đất phát triển và sớm hấp thụ nên văn minh từ Saigon, nên gia đình Vũ muốn chàng lên đây theo học để có một tương lai tươi sáng hơn ở những vùng quê hẻo lánh nơi miền sông nước Tân Châu. Chân ướt chân ráo đến phố thị Long Xuyên, Vũ tá túc tại nhà người cô bà con để trọ trong những năm theo học ở đệ nhất và đệ nhị cấp. Những ngày đầu xa nhà, Vũ nhớ vô cùng từng con đường, góc chợ, hàng cây, và những thằng bạn cùng xóm với những trò chơi như bắn đạn, bắn dây thun, hay tán lon, đá dế, v.v... những trò chơi dân giả sao mà vui lạ và khó quên. Phố thị Long Xuyên tuy nhà cửa còn thưa thớt, xe cộ ít ỏi, nhưng lại là phố thị sầm uất nhất trong khu vực. Nơi đây cũng là chợ đầu mối tập trung hàng hoá để đưa về Saigon phân phối. Dù nhớ nhà, nhưng Vũ vẫn đặt việc học là trên hết vì đó cũng là kỳ vọng của cha mẹ ở quê nên chàng chỉ biết học và học. Ngoài thời gian ở trường, chàng chỉ quanh quẩn ở nhà học bài và phụ giúp gia đình người cô trông coi hàng quán.

Thời gian thắm thoát thoi đưa, chàng trai miệt Tân Châu ngày xưa bây giờ đã trở thành một chàng trai phố thị Long Xuyên. Ở đâu lâu ngày thì trở thành thân quen nơi đó, chàng nghĩ vậy, vì cảm giác nhớ như những ngày đầu không còn nữa. Những lần về thăm nhà, gặp lại mấy thằng bạn trong xóm, cùng đi ăn uống, chơi đùa, nhưng cái cảm giác thời tiểu học không còn, và ngày chia tay trở lại trường cũng chẳng nhớ nhung như xưa. Có lẻ chàng đã lớn, có lẻ chàng đã quen với cuộc sống nơi thành thị nhộn nhịp? Nhiều câu hỏi chàng tự đặt ra mà không có câu trả lời. Nhưng có một điều chàng có thể khẳng định rằng...bởi vì mình đã yêu, và đã có người yêu.

Năm đó, vào ngày tựu trường, chàng đã tình cờ gặp Vi, và cái cảm giác là lạ lâng lâng dâng lên trong lòng chàng. Suốt ngày hôm ấy, và cả những ngày hôm sau, hình bóng của Vi luôn ở trong tâm trí chàng. Vũ tự hỏi: "chẳng lẽ mình đã yêu?" "Không, mình còn một năm nữa mới xong bậc trung học, không thể yêu được. Nàng nhỏ hơn mình một lớp, lại càng không thể yêu." Nghĩ vậy nên Vũ cương quyết rằng, đó không phải là tình yêu, mà có thể là một tia sét của cái tuổi mới lớn. "Vâng, đúng vậy." Chàng nhủ thầm. Nhưng rồi cái bóng hình ấy cứ lởn vởn trong đầu Vũ, ngày nào cũng gặp người con gái có nước da bánh ít, mái tóc dài chấm thắt lưng, đôi vai tròn đầy đặn, và nhất là cái mùi con gái mỗi khi nàng đi ngang qua đã làm Vũ ngất ngây. Đôi mắt tròn xoe, hai hàm răng trắng đều như hạt bắp càng làm chàng điêu đứng mỗi khi Vi nhìn hay cười. Một ngày giữa năm học, không dằng lòng được nữa, khi chàng đã cảm nhận ra rằng nàng cũng có cảm tình với mình, Vũ quyết định viết thư gởi nàng để bày tỏ tâm tình. Sau mấy đêm vò đầu bức tóc, bóp trán, nặn óc, Vũ viết được vỏn vẹn có mấy chữ:

"Vi mến,
Lần đầu tiên gặp Vi, Vũ như bị tiếng sét ái tình đánh trúng. Hình ảnh Vi ngày đêm hằn sâu trong tâm trí Vũ. Bấy lâu dặn lòng là phải đặt việc học lên hàng đầu, nhưng lý lẻ con tim đã thắng lý trí. Hôm nay Vũ bạo gan viết lá thư nầy gởi đến Vi và mong được làm bạn cùng Vi.

TB:  Hôm nay Vũ quyết định nói ra, nếu không cái bụng của Vũ nó sẽ phình ra, bự lên và bể mất".

Vỏn vẹn chỉ bấy nhiêu, rồi chạy ù đến đưa Vi khi gặp nàng trong sân trường. Sau đó Vũ hồi hợp chờ đợi. Một ngày, hai ngày....một tuần...hai tuần...Vẫn không thấy Vi trả lời dù rằng nàng đã gặp Vũ hằng ngày nơi sân trường. Tính ý nàng cũng không có gì khác biệt càng làm Vũ bối rối hơn. Gần một tháng trôi qua, vẫn bặt vô âm tín, Vũ định bỏ cuộc thì một buổi sáng trước giờ vào lớp, Vi đã nhờ người bạn thân trao mảnh giấy nhỏ cho Vũ, cũng vỏn vẹn mấy chữ:

"Vũ thân mến,
Vi cũng như Vũ. Đã mến Vũ từ lần gặp đầu tiên. Hôm nay mình làm bạn với nhau hé. Còn chuyện con tim thì cứ để nó tự nhiên đi Vũ nhé.
Vi"

Úi trời ơi. Đọc xong Vũ mừng như được một viên kẹo hồi còn bé tý. Chàng vội nhảy lên reo mừng sung sướng làm đám bạn xung quanh chẳng biết gì...nhìn Vũ ngơ ngác. Chàng mắc cở chạy một mạch vào lớp.

Buổi chiều cuối tuần, hai người hẹn nhau đi chơi. Đó là buổi đi chơi đầu tiên của Vũ và Vi. Chàng và nàng cùng nhau đạp xe qua những con đường trong thị xã Long Xuyên, uyên thuyên biết bao điều. Vũ cho biết mộng ước của chàng là được trở thành một quân nhân để chiến đấu bảo vệ đất nước. Và Vi cũng ủng hộ và động viên Vũ. Biết được hoài bão của Vũ, nàng càng yêu mến Vũ nhiều hơn. Tình bạn giữa họ ngày càng gắn bó cho đến một ngày.....một ngày thứ Bảy khi hai người ngồi trong rạp chiếu phim, Vũ đã mạnh dạn nắm tay Vi lần đầu tiên, và cả hai bắt đầu đổi cách xưng hô:
Vũ nói:
--Vi nè
Vi đưa mắt nhìn Vũ.
--Chuyện gì Vũ?
À phim hay ghê. Vũ nói bâng quơ.
Vi nói:
--Dạ.
Vũ đưa bàn tay mình tìm lấy tay Vi.
--Anh....anh......yêu em.
Vi mắc cở, nhưng vẫn để tay mình trong tay Vũ và nói:
--Em biết. Em cũng vậy.

Thời gian thắm thoát thoi đưa, tình yêu của Vũ và Vi càng lúc càng mặn nồng theo thời gian. Vũ đã lấy được mảnh bằng Tú tài và chờ ngày nhập trường ở Dalat. Những ngày nghĩ hè, chàng về quê để phụ giúp gia đình, cuối tuần chàng mới đón xe lên Long Xuyên để cùng người yêu dạo phố, cine, và đi chơi đây đó. Chiều Chủ nhật chàng lại về quê. Rồi ngày nhập trường Võ Bị cũng đã đến. Vũ từ biệt cha mẹ cùng anh chị em để lên đường bắt đầu cho cuộc sống mới, cuộc sống của một sinh viên quân ngũ. Trước khi lên Dalat, Vũ ghé lại Long Xuyên thăm và từ biệt người yêu. Hai người cùng nhau rảo bước trên những con đường quen thuộc, vào những quán ăn mà hai người đã có nhiều kỷ niệm. Và giờ chia tay đã đến, Vi nước mắt chảy dài trên hai má nắm lấy tay Vũ và nói:
--Anh yêu, ngày mai nầy là em không còn được ở bên anh nữa rồi. Anh lên đó nhớ giữ gìn sức khoẻ nhe.
--Anh sẽ rất nhớ em đó. Không có em anh buồn lắm. Em ở nhà phải ráng học nghe không.
...
Đà Lạt thành phố sương mù, đẹp và thơ mộng đã làm mê lòng các chàng trai nuôi mộng hải hồ, nguyện hiến dâng sức trẻ cho quê hương đất nước. Các chàng trai mặt búng ra sữa đến từ khắp nơi đang háo hức chờ đợi nhập trường. Đó là một ngày đẹp trời cuối tháng Mười Một năm 1959. *Ngôi trường Võ Bị uy nghi, đồ sộ, tọa lạc trên một ngọn đồi cao (ngọn đồi mang số 1515), giữa núi Lapbé Sub và hồ Than thở, được xây cất kể từ 1960. Đây là nơi tụ hội của bao chàng trai khôi ngô tuấn tú, chọn nghiệp kiếm cung để thoả mộng sông hồ*.(Lê Đình Cai-Đà Lạt và những kỷ niệm về trường Võ Bị Quốc Gia)

Không lâu sau đó thì Vi cũng lấy được mảnh bằng Tú tài và lên Saigon theo học ở trường Đại Học Văn Khoa. Từ đó những cánh thư chứa đầy yêu thương của đôi trai tài gái sắc bay qua lại với nhau qua nhịp cầu Bưu điện. Thỉnh thoảng nàng đón xe lên Dalat thăm người yêu, hay đôi khi Vũ đón xe về Thủ đô thăm nàng trong những ngày nghĩ phép ngắn ngủi. Những ngày cuối tuần hay nghĩ lễ,  và Vi thường có những khoảng thời gian bên nhau bách bộ khắp các con phố Dalat thơ mộng, hay vào quán ăn hàng, đi ciné. Các chàng trai trong những bộ đồng phục sinh viên sĩ quan đi bên cạnh các cô gái áo dài thướt tha hay những bộ đồ hợp thời trang là niềm ao ước của bao chàng trai cô gái mới lớn. *Hình ảnh oai phong, lẫm liệt của các sinh viên Võ Bị, xuất hiện trong bộ lễ phục uy nghi màu trắng, cổ cao, có sọc xanh, tua vai vàng, với thanh gươm bên cạnh… trong các dip lễ  tại địa phưong đã gây ấn tượng sâu đậm trong tâm hồn của bao chàng trai* (theo Đà Lạt và những kỷ niệm...của tg Lê Đình Cai) nuôi mộng hải hồ và khát vọng đem chí trai bảo vệ non sông đất nước. 

Những Hồ Than Thở, Thác Cam Ly, Hồ Xuân Hương...đều in đậm dấu chân của Vũ và Vi. Ở nơi đây, đâu đâu cũng đầy ấp kỷ niệm của hai người. Là một sinh viên sĩ quan, Vũ vừa được huấn luyện quân sự, vừa được học văn hoá, và khi ra trường sẽ được cấp bằng Cử nhân. Sau những năm trong quân trường, các tân khoá sinh, những người trước đây trông bảnh bao, ốm yếu, giờ là những chàng trai khoẻ mạnh, da sạm nắng, oai phong, rắn chắc.

Thời gian huấn luyện đã qua. Các chàng trai sinh viên sĩ quan bây giờ là những vị chỉ huy trong các binh chủng của Quân lực Việt nam Cộng Hoà và được đưa đi khắp bốn vùng chiến thuật. Vũ gia nhập vào bộ binh và đã từng chiến đấu ác liệt với quân thù. Những trận đánh nảy lửa, những cuộc đụng độ không cân sức, những chuyến hành quân thâu đêm suốt sáng,..., đều có sự góp mặt của Vũ. Trong một lần bị cộng quân phục kích, Vũ đã bị thương nặng và được trực thăng chở về bệnh viện cấp cứu. Sau khi xuất viện, Vũ đã không còn đi tác chiến nữa mà được lệnh về làm việc ở Bộ Chỉ Huy, sau đó là các Quân khu và Tiểu khu. Vũ và Vi đã thành hôn sau lần chàng bị thương, tại một nhà hàng ở Cholon, và những đứa con dễ thương đã lần lượt ra đời.

Cuộc chiến ngày càng ác liệt, súng nổ đì đùng khắp nơi. Những vùng đất Việt nam Cộng hoà từ từ rơi vào tay địch. Rồi ngày đại tang cũng đã đến khi Thủ đô Saigon thất thủ. Vũ cùng bao Quân Cán Chính của VNCH đã bị lừa khi tin lời bịp bợm của bọn cs Bắc Việt là chỉ đi học tập cải tạo trong mười ngày. Chàng cùng đồng môn, đồng đội đã bị lưu đày khổ sai tận miền Bắc rừng thiêng nước độc. Vũ đã gọi cái ngày của tháng Tư đen là "Mùa Thu Chết" cho chính bản thân chàng ở tuổi ngoài ba mươi.
... Mười ba năm tù khổ sai trong ngục tù cs, và bốn năm trong nhà tù lớn VN, cuối cùng Vũ và gia đình cũng đã đến được bến bờ Tự do qua diện HO. Lại bắt đầu lại từ đầu với hai bàn tay trắng. Làm việc, học hành, và có được mảnh bằng kỷ sư cùng cơ ngơi vững chắc. Năm tháng thoi đưa, các con của Vũ-Vi cũng đã thành nhân và thành thân với những công việc vững chắc nơi xứ Cờ Hoa. Hôm nay, Vũ, một chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết năm nào khi bước chân vào trường Võ Bị, một sĩ quan chỉ huy can trường nơi dầu sôi lửa bỏng, một người tù chỉ với da bọc xương, tưởng đã bao lần bỏ thây nơi ngục tù u tối,..., đã là một ông lão ngoài bảy mươi, ngồi nhớ lại những chuyện đã qua của đời mình mà tưởng chừng như những thước phim trên màn ảnh rộng. Đã hơn bốn mươi mùa thu đi qua, mùa thu năm nào cũng là một "Mùa Thu Chết"
QThai


*Bài nầy, Quốc Thái xin được kính tặng thân sinh cùng các Chú Bác, quý NT/VTH đã từng là một cựu sinh viên Sĩ quan dưới trường Mẹ Võ Bị Đà Lạt mà Quốc Thái được hân hạnh làm thế hệ hai.

**Những nơi có dấu * là trích từ http://www.dalatdauyeu.org

Sunday, August 7, 2016

Tấm ảnh không hồn

Tấm ảnh không hồn

Mùa đông đang đến, tuyết rơi, tuyết rơi đầy. Trong căn phòng vắng ở một khu phố đẹp trong thành phố Toronto, Canada, Tuấn đang dọn dẹp lại đồ đạc trong phòng, và sắp xếp lại giấy tờ, hình ảnh trong các ngăn tủ. Mấy ngày nay chàng ở một mình vì vợ chàng đã về Việt Nam thăm nhà, hai thằng con trai đã có vợ và ở riêng, tận bên kia biên giới, Mỹ quốc. Đang sắp xếp lại mấy cuốn album, bất ngờ một tấm ảnh trắng đen rơi xuống sàn nhà. Tấm ảnh một cô nữ sinh trung học trong tà áo dài trắng thướt tha, dễ thương. Đó là tấm ảnh của Thuỷ Tiên, người bạn gái của Tuấn thời trung học.

*****
Thập niên 1960, Tuấn là một học sinh lớp 10 của trường trung học Tạ Thu Thâu thuộc quận Lấp Vò, Sadec. Chàng không phải là cư dân của Lấp Vò hay Vàm Cống, mà là cư dân của xã Hoà An, thuộc quận Chợ Mới, An Giang, nhưng vì nhà chàng nằm bên kia sông ở bến đò Thông Lưu, cho nên chàng chọn trường Tạ Thu Thâu vì nó gần nhà chàng hơn. Chỉ cần ngồi đò qua sông, đạp xe ít phút là tới trường. Dạo đó chàng có thằng bạn thân ở ngoài xóm Lá. Sở dĩ được gọi là xóm Lá vì xóm nầy chuyên buôn bán lá chằm nón. Xóm có đâu khoảng 50 nhà dân, và đa số sống bằng nghề cung cấp lá để chằm nón lá. Từ bến bắc Vàm Cống đi trở ngược về hướng Sa Đéc, khách sẽ thấy một ngã 5. Nơi đây có năm con đường, một là hướng về Lấp Vò, Sa Đéc, một dẫn xuống xã Đinh Yên, một đi về xóm Lá, có bến đò qua Hoà An, Chợ Mới, và hai con đường còn lại là đường một chiều dành cho xe lên xuống  bến phà Vàm Cống. Từ ngã 5 rẽ trái, đi độ vài trăm thước sẽ bắt gặp ngay xóm Lá. Xóm trải dài từ lò heo quay ông Bảy Phú xuống tới bến đò qua Hoà An và kéo về bên phải đến nhà máy xay lúa Năm Thâu, giáp với xóm Nơm (là xóm chuyên nghề làm Nơm) tạo thành một chữ L. Hằng ngày người dân đem lá ra đường để phơi khô, rồi giao cho thợ chằm nón ở Thông Lưu. Sau khi nón lá được hoàn tất sẽ được giao cho lái buôn để tung ra thị trường khắp nơi. Xóm Lá hưng thịnh nhất vào những năm cuối của thập niên 1960, vì vậy nó cũng gắn liền với tuổi học trò của Tuấn dù gia đình chàng chẳng dính dáng gì đến nghề lá nầy. 

Những năm theo học tại trường trung học Tạ Thu Thâu, vì thường ở lại nhà Dũng chơi nên Tuấn đã quen được Thuỷ Tiên, một cô gái ở nhà đối diện và nhỏ hơn chàng một tuổi. Tình yêu của đôi học sinh trung học nó đẹp làm sao. Sáng nào chàng cũng đạp ngược trở ra xóm Lá để cùng đi học với Thuỷ Tiên. Hai người đạp xe song song với nhau ra ngã Năm rồi đến trường theo đường Liên tỉnh. Những khi có bài vở khó khăn cần giúp đỡ thì chàng qua nhà nàng và hướng dẫn tận tình. Cả hai cùng học, cùng chơi. Vừa là người yêu của nhau, vừa là bạn. Gia đình hai bên cũng không phản đối tình yêu của Tuấn và Thuỷ Tiên, chỉ khuyên răn hai đứa ráng học để sau nầy không cực cho cái tấm thân. Mỗi thứ Bảy và Chủ Nhật, chàng lại lọc cọc đạp xe ra nhà Dũng ngồi chơi rồi cùng Thuỷ Tiên đi bộ ra chợ Vàm Cống, cách đó vài trăm thước ăn sáng. Có khi qua Long Xuyên đi xem phim hay cải lương. Cuộc sống êm đềm bình lặng với những ước mơ, hoài bão của đôi trẻ lặng lẽ qua đi. Và rồi năm cuối cùng của Tuấn cũng đã đến. Chàng đã đậu Tú tài và xuống Cần Thơ để theo học ngành kỹ sư Hoá học. Đêm cuối cùng gặp nhau, Thuỷ Tiên đã ngã đầu vào bờ vai Tuấn mà thỏ thẻ:

--Ngày mai là anh đi rồi, còn lại em một mình ở đây, chắc là người ta nhớ anh chết mất.

Tuấn an ủi người yêu:

--Mình xa nhau nhưng tâm hồn mình vẫn ở bên nhau. Ngày nghĩ anh sẽ về thăm em, và chúng mình sẽ đi ăn, đi xem phim. Em ở nhà phải học cho giỏi và theo anh xuống Cần Thơ để học tiếp bậc đại học.

Thuỷ Tiên nhỏng nhẻo:

--Em hỏng chịu đâu. Tự nhiên cái đi thiệt xa bỏ người ta ở lại một mình à. Mấy năm nay ngày nào cũng đi học chung với anh. Không hiểu bài có anh giảng giải, bây giờ còn lại mình ên, mỗi ngày đi học chắc là buồn lắm.

Tuấn nói:

--Bởi vậy em phải ráng học cho giỏi rồi xuống Cần Thơ với anh.

Thuỷ dãy nãy:

--Nhưng mà một năm lâu quá à.

Tuấn vổ về:

--Năm nay em đã là nữ sinh của lớp 12 rồi, phải ráng học đó cô nương để không phụ lòng ba má và cả anh nữa, nghe hông?

Thuỷ nhỏ nhẹ:

--Dạ, nhưng mà anh xuống đó không được léng phéng với cô nào đó nhe.

Nói xong nàng đưa cho chàng tấm hình và nói:

--Đây là tấm hình của em mới chụp đó, tặng anh làm kỷ niệm. Anh phải để nó bên mình suốt đó nhe, xem như có em bên cạnh.

Chàng cũng móc từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn "cỏ":

--Bây giờ anh tặng em nhẫn nầy như là lời ước hẹn của anh. Sau nầy anh sẽ tặng em nhẫn cưới thật.

Nàng cười mĩm:

--Ai thèm làm vợ anh chớ.

Chàng nói:

--Hỏng làm vợ anh thì làm vợ ai đây. Cả xóm nầy có thằng nào dám nhảy vô không? ha ha.


Thuỷ Tiên nhéo vào vế chàng một cái thiệt đau.
...
Chiến sự ngày càng leo thang khốc liệt. Ba Tuấn là một sĩ quan cao cấp của Quân lực Việt Nam Cộng Hoà nên ông thường xuyên vắng nhà. Cuộc sống yên bình của người dân đang ngày đêm bị đe doạ. Đâu đâu cũng có lịnh giới nghiêm. Về đêm làng xóm vắng teo không một bóng người càng làm cho khung cảnh thêm ảm đạm. Tuấn vẫn đang theo học ở Cần Thơ. Thuỷ Tiên sau khi tốt nghiệp trung học đã không đi học nữa vì tình hình rối ren nên ba má nàng đã bắt nàng phải ở nhà. Má Tuấn không đêm nào yên giấc, phần lo cho chồng, phần lo cho con. Thỉnh thoảng tiếng súng xa xa vọng về trong đêm càng làm cho bà thêm lo lắng. Bà đã bao lần gọi Tuấn trở về nhưng chàng nhất quyết phải học cho xong đại học, dù thời cuộc thế nào đi chăng nữa thì học vấn vẫn là tài sản quan trọng nhất. Tuấn nói như vậy với me chàng và đã thuyết phục được bà cho Tuấn ở lại học. Tuấn tốt nghiệp đại học được một tháng thì cái ngày tang thương ấy đến mang theo bao cảnh nhà tan cửa nát. Chàng cũng đã kịp về quê đoàn tụ cùng gia đình. Ba chàng sau đó không lâu đã bị đi tù ở khám lớn Long Xuyên, sau đó bị đày biệt xứ tận miền Bắc xa xôi mà hơn hai năm sau gia đình mới biết tin. Mối tình của Tuấn với Thuỷ Tiên cũng chỉ kéo dài thêm được hơn hai năm sau cái ngày oan nghiệt của đất nước, dân tộc. Ba mẹ nàng là những kẻ thức thời đã ngăn cấm tình yêu của hai người. Thuỷ Tiên lén lúc qua lại với người yêu được một thời gian, cũng mặn nồng ân ái. Tuấn thấy rằng mình vẫn còn may mắn vì  có Thuỷ Tiên bên cạnh trong lúc mọi thứ đã sụp đổ từ đất nước, gia đình, công danh sự nghiệp. Chàng đã bị xã hội mới ruồng bỏ vì là con của một sĩ quan mà họ gọi là Nguỵ. Vào một buổi sáng u ám, Tuấn tình cờ bắt gặp người yêu mình đã cặp tay cùng một người đàn ông khác. Hắn là một công an ở địa phương. Chàng nhìn thấy như sét đánh ngang tai. Chàng không ngờ rằng người yêu mình vì danh lợi đã phản bội mình trắng trợn như vậy. Bao nhiêu lời nguyện ước đã thành mây khói. Chàng vô cùng chán nản. Nước đã mất, nhà đã tan, cha đã đi tù, bây giờ người yêu đã phản bội. Đất trời sụp đổ....Đúng là lòng người khó đọ. Người tình từ thuở học sinh bây giờ cũng phản bội. Bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu bây giờ như muốn nổ tung, nhưng chàng đã kịp dằn lòng. Chàng nghĩ rằng, bây giờ gia đình mình đã lâm vào hoàn cảnh đau thương, nỗi đau của chàng đâu bằng nỗi đau của dân tộc. Nàng đã thay lòng, có níu kéo thì cũng chỉ là cái xác không hồn. Thôi, vậy cũng tốt, sẵn cuộc tình nầy cũng sẽ không đi đến đâu. cũng không đáng để mình lưu luyến.

Sáng nay, như thường lệ, chàng vẫn đạp xe ra chợ Vàm Cống cùng bạn bè cũ uống cafe và ăn sáng. Đang ngồi nhâm nhi ly xây chừng, ngày xưa chàng thích cafe sữa đá nhưng bây giờ tình hình kinh tế tài chánh đã không cho phép nữa nên chàng đành uống xây chừng, vừa để gặp gỡ bạn bè, vừa để giết thời gian, vì chả có gì để làm, vừa để đỡ ghiền cafe, nhất cử tam thập lục tiện. Đang phì phà điếu thuốc rê trên tay, bất chợt chàng bắt gặp Thuỷ Tiên tình tứ nắm tay tình địch, và cũng là thằng địch đi ngang qua và bước vào quán hủ tíu bên cạnh. Dù đã không còn gì nữa, nhưng chứng kiến cảnh tượng nầy, Tuấn không tài nào chịu nổi. Chàng định đứng dậy đi qua bên kia đục cho thằng đó một trận, nhưng đám bạn chàng đã khuyên can, bạn chàng nói:
--Mầy mà đụng nó là thiệt thân mầy thôi. Thường dân vô tội nó còn có thể cho một cái tội và bắt ngủ muỗi huống gì mầy đập nó, rồi nó còng tay mầy dẫn ra đó đánh đập mầy có ai hay.


Nghe vậy nên Tuấn tỉnh người và ngồi xuống xem như chưa hề thấy nàng. Cuộc sống càng lúc càng khắc nghiệt. Ba Tuấn liên tục gởi thơ về bảo mẹ Tuấn cho chàng về ngoại để tương lai được sáng sủa hơn. Sau tháng Tư đen, tài sản của gia đình Tuấn đã bị cướp trắng trợn từ cái TV, cái radio, cho đến cái bàn, cái ghế, và dĩ nhiên là ngôi nhà mà ông bà nội Tuấn để lại cho ba mẹ chàng. Bây giờ mấy mẹ con của Tuấn phải ở trong một cái chòi lá mà ngày xưa ông bà dùng để nuôi trâu bò. Khoảnh đất nầy là đất của gia đình chàng, vậy mà những ngày sau tháng Tư đen, chính quyền cs đã mượn danh nhân dân, lấy hết nhà cửa, đất đai, và mượn danh nhân dân cho cái ân huệ là được ở cái chòi lá sau nhà, và họ đã dựng hàng rào bao bọc quanh ngôi nhà lớn, chỉ chừa một lối đi nhỏ vừa cho một người đi bộ dẫn vào chòi lá nhà chàng. Mẹ chàng đã phải làm tất cả mọi công việc mà từ trước giờ bà chưa từng làm. Bà đã hy sinh tất cả vì đàn con, không quản gian lao khó nhọc, chắt chiu từng đồng để lo cho Tuấn và hai em chàng đi vượt biên. Và ước nguyện của ba chàng đã thành hiện thực khi mẹ Tuấn đã lo đủ số vàng theo yêu cầu để cho Tuấn vượt biên. Ngày giờ hẹn đã đến, chàng khăn gói lên đường về ngoại. Đêm đó mẹ Tuấn khóc rất nhiều, vì ngày mai nầy bà sẽ mãi mãi xa đứa con trai đầu lòng mà không biết ngày nào gặp lại. Suốt đêm bà ngồi cạnh bên Tuấn và trông chàng ngủ như lúc mới lên hai lên ba. Riêng Tuấn, chàng không tài nào chợp mắt được, vì ngày mai, chàng sẽ xa mẹ, xa các em, xa những gì thân thương nhất nơi đây dù nó đã không còn thuộc về Tuấn nữa. Chàng rất yêu Thủy Tiên, nhưng tất cả giờ đây chỉ là quá khứ. Chàng ngồi dậy ôm mẹ và khóc nức nở như đứa trẻ lên ba. Hai mẹ con ngồi tâm sự rất nhiều điều đến sáng hôm sau. Hành lý chàng mang theo ngoài vài bộ đồ còn có tấm ảnh của Thuỷ Tiên mà nàng đã tặng chàng lúc chia tay khi chàng khăn gói vào đại học. Đã bao lần chàng muốn quăng đi, nhưng rồi lại thôi, mà nói đúng hơn là không tài nào quăng đi được. Đó là kỷ vật duy nhất và cuối cùng của một mối tình đầu, mối tình học trò khó phai của chàng. Sáng nay chàng lại lấy nó ra, ngắm nghía rồi cho vào hành trang mang theo. Hành trang của chàng là những nỗi buồn mang nặng: nỗi buồn cho quê hương đất nước, nỗi buồn cho người cha đang bị tù đày khổ sai, nỗi buồn xa mẹ và các em thân yêu, nỗi buồn bị phản bội. Bao nhiêu nỗi buồn mang theo quằng nặng đôi vai chàng. Và rồi giờ ra đi đã đến. Chàng từ biệt mẹ và các em trong âm thầm. Chàng đi trong lặng lẽ. Qua sông như thường lệ, nhưng lần nầy chàng đi bộ, với một túi nhỏ cùng vài bộ đồ bên trong. Chàng lẩn thẩn bước đi trên con đường quen thuộc, qua xóm Lá, nơi tình yêu bắt đầu, nhìn lại ngôi nhà của người yêu và đưa mắt như muốn tìm lại bóng hình thân quen, bùi ngùi, bịn rịn. Và rồi chàng âm thầm bước thẳng về hướng chợ Vàm Cống để qua phà Vàm Cống về bờ Long Xuyên. Điểm hẹn là một nơi hẻo lánh ở thị xã Rạch Giá. Giờ G đã đến, chàng cùng bạn đồng hành xuống xuồng nhỏ để ra tàu lớn ở ngoài khơi. Qua bao ngày lênh đênh trên biển, tàu của Tuấn đã đến được đảo ở Mã Lai, và được tạm cư nơi đây để chờ đến nước thứ ba. Đó là những ngày cuối năm 1979. Sau đó Tuấn được đi định cư tại Canada vào năm 1984. Tháng Tám năm 1985 ba chàng được trả tự do sau mười năm tù đày khổ sai. Ông và gia đình được định cư tại Mỹ vào năm 1990 theo diện HO1.

****** Cuộc sống dần trôi, thoắt cái đã mấy mươi năm. Chàng bây giờ cũng đã ngoài 60, sắp được lên chức nội. Do lập gia đình trễ, nên có con trễ. Hai thằng con theo gót cha cũng lập gia đình trễ, vì vậy đến bây giờ chàng vẫn chưa có cháu để bồng. Còn người yêu cũ, qua tin tức từ bạn bè, cũng đã sang ngang bao mối tình, và giờ đây nàng đã là bà nội, bà ngoại của một bầy cháu. Ký ức về một mối tình đầu khó phai tưởng đã mờ nhạt theo thời gian. Tấm ảnh ngày xưa, tấm ảnh mà chàng viết những dòng chữ phía sau: "thề thốt cho nhiều, rồi bội phản", "tấm ảnh không hồn". 

Hôm nay tình cờ "tấm ảnh không hồn" nầy rơi ra từ tập album, bao ký ức vui buồn xưa quay về. Đang ngồi hồi tưởng về quá khứ thì cái giọng khàn khàn của thằng cha hàng xóm lại cất lên: "Tôi ngó về cuối trời, tay ôm kỷ vật tình yêu của tôi với người. Giờ chỉ còn lại tấm hình gìn giữ được thôi......Và lời thề thốt đầu môi, yêu chỉ có mình tôi suốt đời....Vài lần muốn huỷ tấm hình mà có được đâu, vì tình nầy khắc đậm sâu, quên thật khó người yêu lúc đầu". Làm cho chàng thêm nhức nhối. Nhưng chàng đã nhủ thầm, chuyện đã mấy mươi năm, mình cũng đã quên lãng, ai cũng đã có gia đình và cuộc sống riêng, có hoài niệm chăng thì cũng chỉ là một kỷ niệm đau buồn, có ngắm nhìn tấm ảnh xưa thì giờ đây nó cũng chỉ là một "tấm ảnh không hồn."

QThai

Wednesday, August 3, 2016

Đoạn cuối một mối thù

Đoạn cuối một mối thù

Mấy hôm nay trời mưa dầm do ảnh hưởng của cơn bão ngoài khơi Thái Bình Dương, và đêm nay cũng vậy, trời vẫn mưa, mưa to hơn hai đêm qua rất nhiều. Cơn mưa như trút nước xuống thành phố, thỉnh thoảng có vài tia chớp, sấm sét nghe rợn người. Mưa kèm theo giông gió, chắc là ngoài kia cây cối đổ ngã nhiều lắm... Và nơi đây, trong căn phòng ấm cúng, một giọng hát não nùng cất lên: "Không biết đêm nay vì sao tôi buồn. Buồn vì trời mưa hay bão trong tim...." đã làm cho Đạt càng thêm não nề và chàng không tài nào chợp mắt được.
......

Vào đầu thập niên 1980 có một chàng trai nghèo từ vùng Thất Sơn Bảy Núi của tỉnh An Giang, một tỉnh giáp giới với đất nước Chùa Tháp, Cambodia, vừa tốt nghiệp trung học và lên Saigon hoa lệ để tiếp tục mài đủng quần cho bốn năm đại học ở một trường đại học Ngân hàng-Tài chánh tại trung tâm Saigon.  Hành lý đã chuẩn bị xong, chàng từ giả cha mẹ, em gái và bà con chòm xóm để lên đường. Đây là lần đầu tiên chàng phải đi xa và sống tự lập nơi xứ lạ. Saigon là một vùng đất hứa, lối sống và nếp sinh hoạt không giống như ở Tịnh Biên, Châu Đốc, hay Long Xuyên. Nơi đây cũng có rất nhiều cám dỗ và cạm bẩy nên cha mẹ chàng rất là lo lắng. Đưa con trai ra đường lớn để đón xe đò lên Saigon, ông bà Ân dặn dò con trai:
---Trên đó xứ lạ quê người, mình là dân quê, không quen cuộc sống thành thị nên con phải hết sức cẩn thận, phải ráng học giỏi, không nên đua đòi nghe con.
---Dạ con hiểu mà ba mẹ. Ba mẹ cứ an tâm. Con sẽ quyết học thật giỏi để mình còn được đổi đời. 
Chàng trả lời.

---Đây là lần đầu tiên con xa nhà, tuổi đời con còn non trẻ, mẹ lo lắm con à. 
Bà Ân nói.

---Bà nầy, khéo lo, con mình cũng đã lớn rồi. Là sinh viên đại học rồi còn gì. Con biết tự chăm sóc mình mà.
---Ông có đẻ nó ra đâu mà ông đau lòng với xót dạ. 
Bà Ân dãy nãy.

---Thì tôi cũng là cha nó mà.
---Ba mẹ cứ yên tâm nha, đừng lo cho con, con biết tự chăm sóc lấy mình mà.
Chàng cắt ngang sự tranh cải của cha mẹ.

Cuộc sống càng lúc càng khó khăn và khắt nghiệt khiến nhiều người bỏ xứ ra đi. Người giàu có thì tìm đường vượt biên. Kẻ nghèo khó tìm đường lên Sài thành sinh kế. Mình đã may mắn đậu vào một trường đại học tại Saigon, mình phải ráng học thật giỏi để trụ lại nơi đây, tìm được việc làm tốt và đổi đời. Mình sẽ....mình sẽ.... Tiếng xe đò thắng gắp và tiếng la oang oang của anh lơ xe làm Đạt giật mình. Chia tay ba mẹ và em gái, anh leo lên xe. Mẹ anh kịp dúi thêm mấy đồng tiền lẻ mà bà định bụng để dành đặng chiều đi mua gạo nấu cơm. Mọi người dặn dò nhau "hãy bảo trọng". Xe lăn bánh, chàng thò đầu ra cửa sổ nhìn lại bóng cha mẹ và em gái thân thương cho đến khi mất hút. Xe qua thị xã Châu Đốc, đến thị xã Long Xuyên, rồi bến bắc Vàm Cống. Qua địa phận tỉnh Đồng Tháp, xe đi trên "con đường đau khổ" từ Vàm Cống đến thị xã Sa Đéc do con đường đầy ổ gà ổ voi. Đến những khu vực đông đúc, bác tài thường cho xe chạy chậm lại để đón thêm khách mặc dù ông đã không bỏ sót bất cứ người nào trên quãng đường vừa qua. Bên cạnh đó, xe còn phải dừng lại để lót tay cho mấy đám quản lý thị trường cùng công an giao thông. Đây là những kẻ ĂN mạnh và bạo nhất. Vì vậy mà khi đến bến xe Xa cảng Miền Tây thì trời đã chập choạng tối mặc dù chàng lên xe từ lúc tờ mờ sáng. Đón xích lô về nhà người dì bà con ở Quận 5, chàng tắm rửa sạch sẽ, và ngủ một giấc đến sáng. Ngày mai sẽ bắt đầu cuộc sống mới của chàng...

Năm tháng dần trôi, những ngày đi học và đi làm thêm để kiếm tiền trang trải và phụ giúp gia đình cũng đã qua. Chàng trai quê năm nào giờ đã là chàng trai Sài thành, tuy không sành điệu nhưng cũng đã lột xác. Chàng tốt nghiệp hạng ưu, và được vào làm tại một ngân hàng ngay tại Quận Một. Chàng đã mua được một căn nhà nhỏ nằm sâu trong hẻm, và đón đứa em gái lên học ngành Quản trị kinh doanh.


Vào nửa cuối thập niên 80, một bước ngoặc cuộc đời đã mở ra cho chàng khi Đạt được ông Thành, giám đốc công ty Thành Đạt mời chàng về làm trợ lý cho ông và quản lý tài chánh. Ông rất thương mến Đạt vì tính thật thà, cần cù, siêng năng của chàng. Ông thường nói rằng có thêm Đạt như chấp thêm cánh cho cá nhân ông và công ty. Vì ông là Thành, và chàng là Đạt, ghép hai tên lại thành Thành Đạt như tên công ty của ông và thêm một chữ Đạt nữa tức là đạt được gấp đôi. Thật vậy, từ khi có Đạt vào làm, công việc làm ăn của ông Thành tiến triển tốt đẹp và đi lên như diều gặp gió. Cũng nhờ vậy mà thu nhập của Đạt cũng tăng lên, và cha mẹ chàng ở quê cũng qua thời vất vả. Không lâu sau đó Đạt đã phải lòng và yêu đắm đuối Thuỷ, cô con gái rượu của ông Thành. Và Thuỷ cũng đáp lại tình yêu của chàng một cách cuồng nhiệt. Ban đầu vì sợ ông Thành nên hai người cứ lén lút hẹn hò với nhau. Thời gian thắm thoát trôi qua cũng đã được hơn một năm thì ông Thành biết chuyện do thuộc cấp báo lại. Ông gọi Đạt và Thuỷ vào phòng sách hỏi chuyện. Cả hai đều thú nhận với ông là họ đã yêu nhau hơn một năm nay. Ông Thành không nói không rằng chỉ gật gù rồi bảo chàng và nàng đi ra ngoài. Hai người mừng rỡ vì ông Thành đã đồng ý. Nàng bèn nói với chàng:
---Như vậy là ba đã đồng ý cho anh và em qua lại với nhau rồi đó
Thuỷ thỏ thẻ bên tai người yêu.

---Anh mừng lắm. Ban đầu chỉ sợ ba em phản đối. Từ nay anh sẽ cố gắng làm việc để không phụ lòng ba và sẽ để dành tiền cưới em.

Nói xong Đạt ôm Thuỷ vào lòng và đặt một nụ hôn thật nhẹ vào môi nàng.

Sau khi được ông Thành "bật đèn xanh" Đạt và Thuỷ không còn lén lút hẹn hò nữa mà công khai đi chung với nhau. Những người quen biết ai cũng trầm trồ khen ngợi cho đôi trai tài gái sắc, và khen ông Thành có được rể quý. Đạt cũng đã đưa Thuỷ về ra mắt ba mẹ mình và hai ông bà rất ưng ý, nhưng vẫn có điều lo lắng nên nói với Đạt:
---Ba mẹ rất thích Thuỷ vì nó là đứa con gái ngoan. Dù nhà giàu, sống ở đất Sài thành nhưng rất lễ phép, bình dân, giản dị, và giỏi chuyện bếp núc.
---Nhưng có điều ba mẹ hơi lo-ông Ân xen vào- nhà nó giàu quá, còn mình thì quá nghèo, dù rằng đã khá hơn xưa rất nhiều. Ba chỉ sợ người ta chê mình không "môn đăng hộ đối".
---Ba mẹ cứ yên tâm- Đạt nói- Ba mẹ Thuỷ rất thương con và ông bà đã đồng ý cho hai đứa qua lại với nhau. Chỉ chờ ngày lành tháng tốt, thời cơ chín mùi là tụi con sẽ tổ chức lễ cưới.


Nghe vậy ông bà Ân mừng lắm, bèn lại thắp nén nhan cho Tổ Tiên đã phò hộ cho Đạt và gia đình ông bà qua cơn bỉ cực.

Một năm sau hôn lễ cử hành. Đạt và Thuỷ dưới sự chứng kiến của ông bà Ân cùng ông bà Thành và quan viên hai họ đã nên duyên chồng vợ. Hôn lễ được tổ chức sang trọng trong một khách sạn hạng sang tại Saigon thời bấy giờ. Đó là một hôn lễ mà biết bao người mơ ước được một lần. Ông bà Ân cũng nở mặt nở mày với bà con chòm xóm ở vùng Bảy Núi nầy. Và đứa con trai kháo khỉnh của họ chào đời đúng một năm hai mươi tám ngày sau ngày cưới. Cuộc sống của đôi vợ chồng trai tài gái sắc Đạt-Thuỷ thật hạnh phúc bên cạnh sự làm ăn thành công của công ty Thành Đạt cũng như của gia đình vợ. Nhưng cuộc đời không như là mơ. Khi ông Thành và Đạt làm ăn thành công trong nghề bất động sản thì bỗng dưng ở đâu xuất hiện ra một công ty đối thủ chuyên phá giá, đồng nghĩa với việc phá hoại sự làm ăn uy tín bấy lâu nay của công ty Thành Đạt. Ông Thành cho người điều tra tìm hiểu thì biết được đây là công ty có bản doanh ở ngoài Hà Nội đang bành trướng vào phía Nam và đã mở hai chi nhánh tại Saigon và Cholon. Công ty nầy có sự đỡ đầu của một thế lực ngầm nên rất mạnh về tài chánh cũng như...bạo lực. Trong khi ông Thành đi lên bằng sự cần cù, tích gió làm bão, và lấy chứ TÍN làm phương châm trong việc kinh doanh. Lâu dần ông trở thành một thương gia giàu có, chớ không bằng những đồng tiền dơ bẩn. Chính vì vậy mà công ty của ông ngày càng trên đường đi xuống. Và đối thủ cứ liên tiếp phá hoại bằng đủ mọi hình thức từ đập phá công trường, buôn bán phá giá, chặn đường cướp xe chở vật liệu xây dựng, và đón đường đánh đập người của công ty cũng như gia đình của ông Thành. Ông Thành đã biết được nguy cơ tan rã của công ty mình nên đã âm thầm chuyển tiền ra ngoại quốc cho anh ruột của ông, người đã định cư tại Hoa Kỳ từ đầu 1975, và lo cho gia đình con gái xuất ngoại. Rồi việc gì đến sẽ đến. Một ngày định mệnh đã xảy ra. Hôm ấy trời mưa to gió lớn. Gia đình ông Thành đang tổ chức bửa tiệc nho nhỏ trong gia đình để tiển đưa gia đình con gái, rể, cùng đứa cháu ngoại lên đường sang Mỹ với sự hiện diện của gia đình Đạt. Bửa tiệc đang diễn ra êm ấm vui vẻ của những người trong gia đình, thì bỗng dưng trời nổi cơn giông, sấm chớp ầm ầm, và một nhóm côn đồ từ đâu xuất hiện với những khuôn mặt đùng đùng sát khí. Ông Thành đã biết chuyện gì sắp xảy ra bèn báo hiệu cho mọi người lẫn trốn, nhưng không kịp rồi. Bọn sát thủ với dao kiếm và cả súng hãm thanh trên tay đã tràn vào đập phá và sát hại những người có mặt. Cả ba mẹ ruột cùng ba mẹ vợ của Đạt đã gục ngã dưới làn dao mũi súng của bọn bất lương. Em gái của Đạt đã kịp chạy xuống nhà bếp nhưng không lâu sau đó cũng bị chúng sát hại. Còn lại Đạt với vợ và đứa con trai đã tẩu thoát xuống tầng hầm trước đó nhờ ông Thành đã lanh trí báo tin. Sau một hồi lùng sục khắp nhà, thấy không còn ai, bọn chúng mới bỏ ra về. Hơn ba tiếng đồng hồ sau, Đạt mới dám đưa Thuỷ và con lên nhà trên, thì hỡi ôi, cảnh tượng hoang tàn, máu vung vãi khắp nơi, sàn nhà trong phòng ăn toàn máu là máu xen lẫn với thức ăn và nước uống tạo nên một khung cảnh rợn người. Chàng chết điếng trong lòng khi chứng kiến cảnh tượng nầy, và thề rằng một ngày nào đó sẽ về đây báo thù.

Khi màn đêm còn dầy đặc, và mọi người còn đang yên giấc nồng, thì Đạt dẫn vợ cùng con rời khỏi ngôi nhà chết chóc và từ giả những người thân đã còn là cái xác không hồn. Họ không thể tẩm liệm để đem chôn vì không còn thời gian, hơn nữa như vậy sẽ bị lộ và sẽ bị chúng tàn sát. Thắp nhan vái lạy xong, đôi vợ chồng trẻ cùng đứa con lên đường ra sân bay rời khỏi Việt Nam. Có một điều may mắn là đối thủ không hề biết ông Thành đã chuẩn bị cho con mình xuất cảnh, và đám hung thủ đã tưởng là đã tàn sát hết người nhà của ông Thành, nên vợ chồng Đạt mới được xuất cảnh bình an. Đó là một ngày ảm đạm của năm 1990.


Qua đến Mỹ, được sự giúp đỡ và bảo bọc của người bác ruột, vợ chồng Đạt sớm hoà nhập vào cuộc sống mới, và ước nguyện báo thù vẫn luôn thôi thúc trong lòng Đạt. Qua tin tức từ bạn bè cũ, Đạt vẫn biết được sinh hoạt và làm ăn của kẻ đã hạ lệnh tàn sát gia đình chàng. Phương án trả thù của chàng là chiếm đoạt lại công ty, bắt kẻ thù phải thân tàn ma dại, sống không bằng chết, nên chàng đã móc nối với người tại Việt Nam và dựng nên công ty chuyên cung cấp đồ trang trí nội thất, và mồi chài đối thủ vào bẫy. Bên cạnh đó Đạt cũng nhờ người đứng ra liên lạc với thế giới ngầm tại Việt Nam để cần khi hữu sự. Sau nhiều năm chuẩn bị, và gầy dựng thanh thế. Công ty Phương Thuỷ của Đạt tại Việt Nam đã phát triển mạnh và đứng vững trên thị trường. Khi thời cơ đã đến, Đạt từ biệt vợ con bay về Việt Nam để thực hiên kế hoạch báo thù. Vợ chàng rất lo lắng và muốn quên đi chuyện xưa, nhưng chàng vẫn quyết tâm không từ bỏ vì đã thề trước vong linh của tứ thân phụ mẫu.

Chuyến bay của hãng hàng không Nam Hàn đang bay vào không phận Saigon và chuẩn bị hạ cánh. Tiếng loa phóng thanh vang lên bằng Anh ngữ với giọng nói nhẹ nhàng êm tai dễ thương của cô tiếp viên hàng không làm mọi người quên đi mệt nhọc khi bay từ Seoul về Saigon. Trong lòng Đạt dâng lên một nỗi niềm khó tả. Mới đó mà đã hai thập niên chàng rời xa mảnh đất thân yêu nầy. Và kìa....thành phố Saigon thân thương đã ở dưới chân chàng. Chẳng bao lâu nữa đây, chàng sẽ đặt chân xuống nơi đã cho chàng công danh sự nghiệp, cho chàng vợ đẹp con ngoan và một mái ấm gia đình. Và đây cũng là nơi đã chôn vùi tất cả của chàng từ những người miền Bắc máu đỏ da vàng. Bao nhiêu hận thù lại sôi sục lên trong lòng chàng....Máy bay hạ cánh, và chàng leo lên một chiếc taxi để về khách sạn.

Ánh nắng chói chan của mùa hè cùng cái nóng khủng khiếp của Saigon, tiếng xe cộ bóp cỏi inh ỏi, hoà lẫn tiếng nói của con người, tạo nên một âm thanh hỗn tạp đã khiến Đạt vô cùng khó chịu sau bấy nhiêu năm sống yên bình nơi Mỹ quốc. Nhưng mọi thứ ấy đã không ngăn cản bước chân của Đạt với mục đích báo thù. Đạt nhờ bác tài xế taxi cho xe chạy qua công ty cũ của cha vợ cùng ngôi nhà tan tóc, giờ đã là biệt thự khang trang của đối thủ. Họ đã chiếm lấy nó bằng thủ đoạn và quyền lực lẫn tiền bạc. Hôm nay đây chàng phải lấy lại tất cả từ chúng. Nhưng chàng cũng không ngờ rằng, những toan tính báo thù của chàng cũng là những toan tính của một nhóm người khác. Họ cũng bị rơi vào hoàn cảnh như gia đình chàng. Rồi một ngày kia, trời cũng ảm đạm với những đám mây đen vần vũ trên bầu trời thành phố. Kẻ thủ ác, với cái bụng phệ, cái mặt mâm, hai mắt híp,  thân hình đồ sộ cùng tay chân bộ hạ vừa đi ra từ một nhà hàng Karaoke thì những chiếc xe đen bít bùng từ đâu kéo đến. Nhanh như chớp, những loạt đạn bay ra từ những họng súng đen ngòm lạnh ngắt đã kết liễu cuộc đời tên ác nhân và đám tay chân của hắn. Hành động nầy nhanh gọn như trong phim hành động của Mỹ và chàng là một trong những chứng nhân của cái ngày tàn bạo chúa. Thấy tình cảnh ấy, chàng cũng mãn nguyện lắm rồi. Thì ra trên đời nầy ác lai thì sẽ ác báo, gieo nhân nào sẽ gặp quả ấy. Có điều hai thập niên là quá dài để kẻ thủ ác có cơ hội gây thêm bao đau thương cho nhân loại. Cũng từ hôm nay hận thù trong lòng chàng đã không còn nữa, chàng ngước mặt nhìn trời và cảm nhận một điều bình yên khi lòng mình thanh thản.


.......

Hôm nay trời cũng mưa gió bão bùng làm chàng nhớ lại chuyện buồn của mấy mươi năm về trước. Trong căn phòng ấm cúng, lòng chàng bỗng chùn lại khi nghĩ về tứ thân phụ mẫu, cùng đứa em gái dễ thương đã ra đi vĩnh viễn vì sự tàn bạo của con người. Nghĩ về những năm tháng sống trong hận thù và một quyết tâm phải trả thù đã làm chàng cảm thấy sợ. Và giờ đây mọi thứ đã chôn vào quá khứ. Những ai vay mượn những gì, của ai, cũng sẽ phải trả lại cho người này hay người khác, bằng cách nầy hay cách khác. Đó là luật nhân quả. Và chàng đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào không hay.

QThai