Wednesday, April 29, 2026

Tản mạn: MỘT ĐỜI NGƯỜI



 Tản mạn: 

MỘT ĐỜI NGƯỜI


Một đời người, người ta tính có một trăm năm. Năm mươi mốt năm, hơn nửa đời người. Năm mươi mốt năm, hơn nửa thế kỷ. Năm mươi mốt năm ắt hẳn đã đủ tâm, trí, lực, và đã đứng vững trên đôi chân của chính mình.


Thật vậy, năm mươi mốt năm đã quá đủ cho một con người học hỏi, xây dựng, và phát triển. Một con người có đủ tài lực thì không cần phải lo sợ những tác nhân bên ngoài. Họ luôn đứng vững trước mọi bão tố phong ba. Họ không cần hằng ngày phải tự ca tụng bản thân, hoặc nhờ những người khác ca tụng mình như một bậc vĩ nhân, như một người thành đạt. Những điều ấy chỉ dành cho những kẻ kém tài, vô dụng, thiếu kiến thức, nhưng nhờ thời thế mà leo lên được trên cao. Những kẻ đi chiếm đoạt tài sản của người khác, rồi lại lo sợ một ngày kia người ta sẽ lấy lại, nên luôn sống trong lo âu và sợ hãi.


Năm mươi mốt năm cũng đủ để một con người chân chính nhận ra cái "chân thiện mỹ", và chọn cho mình một "nhân sinh quan" để từ đó có những suy nghĩ hoàn hảo, và hành động đúng đắn.


Một con người đã đi qua một đoạn đường với hơn năm mươi năm để phát triển. Như đã nói ở trên, nếu có thực tài, họ sẽ không sợ bất cứ điều gì, không sợ người ta dèm pha, nói xấu, không sợ kẻ khác xô đổ mình. Chỉ những kẻ bất tài mới sợ những điều ấy. Mà càng sợ, họ lại càng xây nên những bức tường bao bọc bằng cách tự, hoặc nhờ người khác, đánh bóng tên tuổi mình. Họ luôn dùng cặp mắt láo liên để dòm ngó chung quanh, hễ có một ai đó lên tiếng góp ý xây dựng thì họ chụp mũ liền. Họ không thích ai phê bình họ. Họ chỉ khoái những kẻ nịnh hót họ mà thôi. Bởi thế dù họ chỉ mới có hơn nửa đời, dù có đầy đủ quyền lực, tài chính, sức mạnh, nhưng khi họ nhìn thấy những vị bô lão không một tấc sắt trong tay, không hài lòng với hành động, và việc làm của họ, thì họ bằng mọi cách công kích ngay lập tức từ những lời lẽ thô bỉ đến quyền lực, sức mạnh để hạ nhục, và đánh gục đối phương, dù đối phương chẳng thể nào làm hại đến họ. Những hành động mà ta luôn thấy ở kẻ tiểu nhân, nhưng sẽ không bao giờ thấy được ở người quân tử.


Chèn, không còn bao lâu nữa thì cái thằng tui sẽ bước qua tuổi năm mươi chín rồi, tự nhiên ngồi thơ thẩn cái tuổi năm mươi mốt làm gì ta. Tháng Bảy này tui sẽ leo lên thêm một nấc thang đời, cũng đồng nghĩa với việc trượt xuống một dốc đèo. Sang năm Đinh Mùi thằng tui sẽ đón mừng một cái sinh nhật thật lớn khi chạm đến cộc mốc sáu mươi.


Quốc Thái

No comments:

Post a Comment