MÌNH EM GIỮA TRỜI XUÂN
(nối thơ Quốc Bảo - Thiên Thảo)
Em không cần hoàng tử
Cùng đi dạo công viên
Em chỉ cần váy đỏ
Ngắm nhìn cảnh thần tiên
Một mình em vẫn đẹp
Ngồi ngắm ánh nắng vàng
Tâm hồn luôn thanh thản
Giữa đất trời mênh mông
(Quốc Thái)
*
Em rực rỡ váy đỏ
Giữa nắng nhẹ chiều buông
Không cần ai sánh bước
Vẫn đẹp đến lạ thường
Nếu một ngày gió mỏi
Em muốn tựa bình yên
Xin anh làm khoảng lặng
Để em nghỉ bên hiên
(Michell Thien Thao)
*
Em vui với cuộc sống
Bình yên và lắng đọng
Em vui cùng hoa lá
Dẫu sóng đời mênh mang
Ngày mai chân có mỏi
Không còn muốn phiêu du
Anh xin làm cơn gió
Cho em tựa vào nha
(QT)
*
Đời trôi trong lặng lẽ
Hoa lá mỉm chi cười
Mặc kệ dòng đời cuộn
Tâm thế vẫn xanh tươi.
Nếu mai chân dừng bước
Mỏi mệt chuyện đường xa
Thì xin làm ngọn gió
Vỗ về những phôi pha.
Chẳng cần câu thề hẹn
Chỉ cần chút tựa nương
Dẫu là cơn gió thoảng
Cũng ấm nẻo trùng dương.
(ThTh)
*
Anh mong làm cơn gió
Dõi theo bước chân em
Nhìn em đùa trong nắng
Nụ cười hiền trên môi
Mai sau trên lối về
Hoa cỏ dưới chân đê
Ngắm nhìn em áo đỏ
Nụ cười thật xinh tươi
Nếu khi nào chân mỏi
Muốn dừng bước phiêu lưu
Thì em ơi hãy nhớ
Có ngọn gió trong lành.
(QT)

No comments:
Post a Comment