NHỚ VỀ CÔ
Là lời tựa của một bài thơ của một người bạn chung trường Lấp Vò 1, Mỹ Loan, viết để nhớ về Cô giáo Tuyet Lam khi Cô đã rời xa.
Cô là giáo viên dạy Anh ngữ cho tôi và bao thế hệ học sinh ở trường trung học Thạnh Hưng 1, nay là Lấp Vò 1. Cô ra đi để lại bao tiếc nuối cho những thế hệ học sinh và Thầy Cô giáo tại đây.
Cô là một người sống lạc quan, vui vẻ, và yêu đời. Cô luôn truyền năng lượng tích cực cho người đối diện. Tôi và Cô thường hay nhắn tin cho nhau để chia sẻ cuộc sống, công việc, thời tiết.... Mỗi mùa xuân hạ thu đông, khung cảnh ở Seattle đều mang những sắc thái khác nhau với những khung cảnh đẹp mê hồn, là lúc được Cô chia sẻ những hình ảnh ấy. Cô kể cho tôi nghe nhiều về Đà Lạt, cùng ngôi trường Võ Bị Đà Lạt mà thân phụ tôi đã từng theo học. Rồi Cô kết luận rằng, tôi nên hãnh diện và tự hào vì có Cha là cựu sinh viên sĩ quan Võ bị Quốc gia Việt Nam tại Đà Lạt.
Bây giờ thì không còn được chat với Cô nữa rồi. Mong rằng ở nơi xa, Cô vẫn lạc quan yêu đời, và vui vẻ như khi còn ở đây Cô nhé.
Bắc Mỹ tàn thu lá rụng đầy
Tin Người hiện chẳng ở nơi đây
Rời ga cõi tạm xuôi về bến
Xuống trạm trần gian bỏ chốn nầy
Quẳng hết âu lo đời bão tố
Đâu còn vướng bận chuyện trăng mây
An nhiên tự tại miền miên viễn
Nước mắt trò xưa tiễn biệt Thầy.
Quốc Thái
Ảnh Cô trên Facebook

No comments:
Post a Comment